Sáng hôm sau, phóng viên của tòa soạn báo Hải Thành tìm đến nhà để phỏng vấn cha tôi.
Anh ta vừa giới thiệu xong bản thân, thì chợt nghe thấy một trận tiếng ồn ào cãi vã truyền đến từ ngoài cửa.
Đến thật đúng lúc, tôi thầm nghĩ.
Tôi nghe thấy giọng của Từ Triết, anh ta gào thét bảo tôi ra ngoài, còn kèm theo từng tràng tiếng chửi rủa của mẹ Từ.
Sau đó quản gia bước vào với vẻ mặt khó xử, báo rằng cả nhà Từ Triết đang ở bên ngoài, muốn gặp tôi, nếu không thì sẽ... từ mặt tôi.
Nghe xong tôi liền bật cười, tôi còn mong được sớm ngày cắt đứt quan hệ với anh ta cơ, không ngờ anh ta lại nghĩ ra việc dùng cách này để uy hiếp tôi.
Cha tôi vốn dĩ còn có chút lo lắng, nhưng khi thấy thái độ của tôi thì cũng hoàn toàn yên tâm.
Cha tôi vốn không muốn cho tôi ra mặt, sợ bọn họ làm ầm ĩ lên sẽ rất khó coi, nhưng tôi một mực kiên quyết phải ra nói chuyện cho rõ ràng với bọn họ.
Chuyện nực cười, sao có thể không ra gặp bọn họ được chứ, nếu không thì chẳng phải vị phóng viên mà tôi mời đến đây là phí công vô ích sao!
Tôi đã phải tốn biết bao nhiêu công sức khuyên bảo mới khiến một doanh nhân kín tiếng như cha tôi đồng ý nhận lời phỏng vấn đấy.
Vị phóng viên này chắc là sợ cha tôi đổi ý, nên mới đến đây từ rất sớm.
Cũng may là anh ta đến sớm, bắt kịp một tin tức giật gân có thể gây chấn động cả Hải Thành.
Người nhà họ Từ cũng thực sự rất biết cách phối hợp.
Tôi vừa xuất hiện, mẹ Từ đã bắt đầu chửi rủa: "Lục Hoan! Cô làm vậy là có ý gì! Lại dám đem nhà của chúng tôi cho thuê! Còn để bọn chúng đến nhà đánh người! Cô quá không biết xấu hổ rồi đấy!"
Từ Triết càng trừng mắt nhìn tôi giận dữ: "Lục Hoan, cô làm việc thực sự là quá đáng rồi đấy! Trước kia cô đâu có như thế này. Cô đối xử với tôi ra sao cũng được, nhưng sao cô có thể để cha mẹ tôi cũng phải lang thang đầu đường xó chợ chứ!"
Tôi nhướng mày: "Tôi quá đáng sao? Khi anh dẫn theo kẻ thứ ba về nhà sao không tự thấy mình quá đáng đi? Tôi chỉ đau buồn quay về nhà mẹ đẻ một thời gian mà đã là quá đáng rồi sao?"
"Cô về nhà mẹ đẻ thì cứ về, tại sao lại phải lấy hết tài sản trong nhà đi, lại còn đem cả nhà cho thuê nữa chứ?"
"Bởi vì những thứ đó đều là của tôi, anh đừng quên, nhà các người không bỏ ra lấy một đồng tiền sính lễ nào cả."
Khí thế của Từ Triết rõ ràng yếu đi vài phần, nhưng vẫn cố cứng miệng: "Không có sính lễ là do cô đồng ý, hầu hạ cha mẹ là việc cô nên làm, những người vợ truyền thống đều như vậy cả."
"Truyền thống sao? Truyền thống thì đáng lẽ đàn ông phải lo toan việc nhà chứ. Anh lo cho ai? Lo cho vị tiểu tam kia của anh ư? Bằng tiền của tôi sao?"
"Chuyện này... Cô đừng có vô lý! Tình yêu là tự do, mỗi người đều có quyền mưu cầu tình yêu."
Phóng viên đứng bên cạnh đang nhanh tay hí hoáy ghi chép lại cuộc đối thoại của hai chúng tôi, nghe Từ Triết nói vậy cũng không nhịn được mà bật cười:
"Từ đại thi nhân chơi tiêu chuẩn kép cũng giỏi thật đấy, bản thân thì chơi trò ngoại tình kiểu phương Tây, lại bắt vợ mình ngoan ngoãn hầu hạ bố mẹ chồng như những người phụ nữ truyền thống. Nghe nói anh vừa du học về, chắc hẳn ba năm qua anh chưa làm tròn một chút nghĩa vụ nào của người chồng đúng không? Đã vậy Lục tiểu thư chưa từng được nếm trải chút vị ngọt nào từ anh, thì dựa vào đâu mà cô ấy phải cúc cung tận tụy hầu hạ cả nhà ba người các người như một kẻ hầu người hạ chứ?"
Từ Triết bị châm chọc đến mức không thốt nên lời, anh ta nhìn vị phóng viên kia, rồi lại nhìn sang tôi.
Sau đó anh ta dường như đã hiểu ra điều gì, tức giận nói: "Lục Hoan, tôi hiểu rồi, trách sao cô bỗng dưng thay tâm đổi tính! Hóa ra là đã tìm được chỗ dựa mới rồi!"
Cha tôi nghe thấy những lời này thì lửa giận bốc lên ngùn ngụt, tức đến mức muốn xông lên đánh anh ta, nhưng đã bị tôi cản lại.
Bây giờ không thể động thủ được, phóng viên vẫn đang đứng bên cạnh nhìn kìa.
Vào những lúc thế này, điều quan trọng là làm sao để phơi bày một cách trọn vẹn nhất gia phong của nhà họ Từ.
Tôi nhìn Từ Triết với vẻ mỉa mai: "Tôi đi tìm người mới trong khi anh không có ở nhà mà vẫn phải hầu hạ cha mẹ anh suốt ba năm sao? Từ Triết, bộ mặt đổi trắng thay đen của anh thật sự làm tôi thấy buồn nôn."
Mẹ của Từ Triết thấy mấy người chúng tôi liên thủ "ức hiếp" con trai bà ta, cũng nổi cơn thịnh nộ.
Bà ta từ dưới đất bật dậy, rồi chỉ thẳng vào mặt tôi chửi rủa: "Lục Hoan! Cô dám chửi con trai tôi! Nó là một nhà thơ lớn, những nữ nhà văn lớn như Tống Lăng đều xếp hàng chờ được gả cho nó! Cô mà còn nói thế này nữa thì cẩn thận con trai tôi sẽ bỏ cô đấy, đến lúc đó cô có khóc cũng chẳng có chỗ nào mà khóc đâu!"
Bà ta lại còn cố tình tỏ vẻ rộng lượng nói thêm vài câu: "Nếu cô bây giờ chịu cầu xin tôi, cải tà quy chính. Tôi sẽ giúp cô cầu xin Từ Triết nhà chúng tôi, bảo nó đừng bỏ cô nữa, chúng ta lại về căn nhà cũ sống qua ngày."
Nước cờ này tính toán thật tuyệt diệu!
Vừa muốn dọn về căn nhà lớn để ở, lại vừa muốn có cô bảo mẫu miễn phí là tôi ở bên cạnh hầu hạ, bà già này thực sự tham lam không phải dạng vừa!
Hơn nữa nếu tôi đồng ý theo bọn họ trở về, thì cũng coi như là mặc nhiên thừa nhận mối quan hệ giữa Từ Triết và Tống Lăng rồi, sau này có muốn có ý kiến về chuyện này cũng không được nữa.
Một mũi tên trúng ba đích!
Từ Triết được nhắc nhở, cũng hùa theo lời mẹ anh ta: "Đúng vậy! Lục Hoan, sự chịu đựng của tôi có giới hạn! Nếu cô còn ngoan cố không chịu tỉnh ngộ, tôi sẽ ly hôn với cô! Cùng lắm thì tôi sẽ làm người đàn ông ly hôn đầu tiên trong lịch sử!"
Chết cười, câu này kiếp trước anh ta cũng từng nói rồi.
Có điều kiếp trước anh ta không làm được, bởi vì trước khi ly hôn thì tôi đã chết, anh ta tự động trở thành kẻ góa vợ.
Nếu anh ta đã có chấp niệm với danh hiệu này như vậy, thì kiếp này cứ để anh ta được làm một lần đi.
"Được, một lời đã nói ra, tứ mã nan truy! Từ đại thi nhân ngàn vạn lần đừng có nói lời mà không giữ lấy lời nhé. Hôm nay ngay trước mặt phóng viên, chúng ta làm một thông báo ly hôn, thấy thế nào?"
Từ Triết hoảng hốt: "Cái gì? Cô nói cái gì? Người này là phóng viên sao?"