Kế hoạch đưa Đường thị lên sàn được đưa vào danh sách quan trọng.
Công ty chia làm hai phái, một phái chủ trương lên sàn, một phái cảm thấy rủi ro quá lớn.
Sóng ngầm cuộn trào giữa người mới và cựu thần.
Cuối cùng vẫn là do cha Đường quyết định, quyết định lên sàn.
Tiến triển bên phía Quý Hiên cũng rất nhanh.
Quý thị và Đường thị không giống nhau, Quý Hách sớm đã nắm quyền, hơn nữa đạt được toàn bộ sự ủng hộ.
Chỉ là độc tài quá lâu, khó tránh khỏi sẽ có âm thanh trái chiều.
Những người này đó là đối tượng thu mua của Quý Hiên.
Hiện tại tổ hợp thương mại du lịch văn hóa do Quý thị và Đường thị cùng nhau hợp tác đã khởi công.
Dự kiến ba giai đoạn, hợp đồng giai đoạn một đã ký xong.
Dự án này vô cùng quan trọng, hơn nữa là mấu chốt để tôi có thể đứng vững gót chân.
Tôi vừa theo sát kế hoạch lên sàn, vừa giúp Quý Hiên nhúng tay vào Quý thị.
Quý Hiên rất tin tưởng tôi, rất nhiều dự án và kế hoạch đều là tôi giúp anh ta bày mưu tính kế.
Dần dần tôi từ một người tăng ca biến thành hai người tăng ca.
Một năm sau, tổ hợp thương mại du lịch văn hóa hợp tác cùng Quý thị giai đoạn hai cũng khởi công.
Nhưng Quý Hiên lại xảy ra sự cố.
Trong khách sạn dưới danh nghĩa Quý thị, tôi ngồi ở đại sảnh dưới lầu một đêm.
Chín giờ sáng nay có một cuộc họp quan trọng Quý Hiên cần phải tham dự.
Tám giờ mười phút, Quý Hiên quần áo đầy nếp nhăn hoảng loạn xuống lầu.
Nhìn thấy tôi, anh ta có chút luống cuống kéo cổ áo, che lại dấu hôn trên cổ.
"Vãn Âm, anh..."
Không đợi anh ta nói xong, tôi đưa qua một bộ âu phục.
"Thay đi."
Sau đó gọi người đi xử lý cô gái trên lầu.
Quý Hiên cúi đầu, giống như mỗi lần làm sai chuyện nhận sai vậy.
"Xin lỗi."
Tôi không nói chuyện.
Ngày hôm đó tôi về nhà họ Đường một chuyến.
Từ sau ngày Tết ông Táo đó, tôi không còn quay về nữa.
Đường Diệu ra nước ngoài du lịch.
Mẹ Đường ở viện điều dưỡng với Đường Thi Dư.
Trong nhà chỉ có một mình cha Đường.
Tôi chuẩn bị hai tập tài liệu.
Tôi đẩy bản thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần kia về phía ông ta.
"Ba, công ty sắp lên sàn, con cần số cổ phần này, người nhà họ Đường chúng ta cần phải nắm được quyền khống chế tuyệt đối."
Ông ta không động đậy.
Tôi đẩy ra một tập tài liệu khác.
Đây là quỹ tín thác gia tộc tôi thiết lập.
Tôi nghiêm túc nhìn cha Đường: "Ba, tính cách và năng lực của Đường Diệu thật sự thích hợp quản lý công ty sao? Con có thể để nó đi theo đuổi việc nó thích, con sẽ bảo đảm nó và con cháu nó cả đời không lo cơm áo."
Trong đôi mắt kia của cha Đường, bị khiếp sợ thay thế.
Tôi muốn ông ta trong tình huống quyền uy người cha thâm căn cố đế, còn phải giao toàn bộ cổ phần cho tôi.
Hồi lâu sau, ông ta cười lớn sảng khoái.
"Không hổ là con gái Đường Hằng Hải tao."
Sau ngày đó, tôi trở thành người nắm giữ cổ phần lớn nhất Đường thị.
Sắp lên sàn, tôi trở nên bận rộn hơn.
Những ngày này Quý Hiên tới tìm tôi, đều bị tôi từ chối.
Nửa tháng sau, tôi dẫn dắt Đường thị lên sàn ở Hong Kong.
Toàn công ty ngừng làm việc, vạn người tung hô tôi.
Từ khi Đường thị thành lập đến nay, chỉ có một mình Đường Vãn Âm tôi có vinh dự này.
Sau khi lên sàn, tôi cho mình một kỳ nghỉ ngắn.
Khi trở về, đúng lúc là dịp ký hợp đồng giai đoạn ba tổ hợp thương mại du lịch văn hóa.
Khoảng thời gian đó Đường thị sắp lên sàn, tôi không thể để xảy ra bất cứ sự cố nào.
Cho nên không tìm Quý Hiên tính sổ.
Hiện tại là lúc phải tính toán rồi.
Tôi sửa sang lại tất cả bê bối của Quý Hiên cùng những động tay động chân của anh ta với Quý thị.
Không ai rõ ràng hơn tôi anh ta đều đã làm cái gì.
Quý Hách ngồi đàm phán đối diện tôi mày nhíu chặt.
Tôi quơ quơ cái USB trong tay, cười nói: "Danh sách này đều là người của Quý Hiên, chỉ cần Quý thị rút khỏi giai đoạn ba, tôi sẽ giao cho anh."
Hôn nhân của tôi và Quý Hiên thành công giải trừ.
Đêm hôm đó, Quý Hiên xông vào văn phòng của tôi.
Anh ta hung tợn chất vấn tôi: "Đường Vãn Âm, cô rốt cuộc có trái tim không?"
Tôi cho anh ta một cái tát.
Trào phúng nhìn anh ta: "Anh là cái thá gì, cũng muốn đòi trái tim của tôi."
Người như tôi, sao có thể muốn tình yêu và sự cứu rỗi người khác ban cho.
Quý Hiên hoàn toàn xong đời.
Anh ta sẽ không còn sở hữu bất cứ thực quyền nào.
Chỉ có thể là con cờ bị gia tộc vứt bỏ.
Nhưng tất cả những thứ này có quan hệ gì với tôi đâu.
Một năm sau khi công ty lên sàn, Đường Thi Dư tự sát.
Từ sau lần gặp cô ta đó, trạng thái của cô ta rất không ổn định.
Nghe nói một ngày trước khi tự sát, Vương Mai và Lý Đại Dũng đã gặp cô ta.
Tôi không có đi tham gia tang lễ.
Mẹ Đường đắm chìm trong nỗi đau mất con, sau khi tang lễ kết thúc cha Đường liền đưa bà ấy ra nước ngoài.
Đường Diệu sau khi tốt nghiệp đại học lựa chọn đi Đức du học.
Sau khi hết thảy trần ai lạc định, tôi thu thập chứng cứ khởi kiện vợ chồng Vương Mai và Lý Đại Dũng về việc gây thương tổn cho tôi.
Tuy rằng đã trôi qua nhiều năm như vậy, nhưng thầy giáo và hàng xóm đã từng đều nguyện ý làm chứng giúp tôi.
Cuối cùng bọn họ đều phải trả giá đắt.
Còn tôi, từ cô bé ngay cả Lương Sơn cũng không ra được lúc ban đầu, từng bước một đi đến vị trí vạn người kính ngưỡng.
Những thứ không giết được tôi, cuối cùng sẽ khiến tôi mạnh mẽ hơn.
—Chính văn hoàn—