Khoảng thời gian đó giống như một giấc mộng vậy.
Nhiều năm như vậy, lần đầu tiên tôi nếm được hương vị của quyền lực.
Hết thảy những thứ này đều là bởi vì Đường Vãn Âm.
Thiên kim thật đi ra từ nông thôn này.
Xưng hô của mọi người với tôi từ Quý nhị thiếu biến thành Quý tổng.
Tôi không còn sống dưới cái bóng của anh cả nữa.
Ngay cả ba mẹ luôn không để ý đến tôi cũng vậy, sẽ quan tâm tôi, hỏi tôi gần đây thế nào.
Tôi bắt đầu hưởng thụ vui sướng quyền lực mang lại.
Cũng ít tiếp xúc với đám bạn bè kia.
Đường Vãn Âm rất tốt.
Sự dẻo dai và kiêu ngạo trên người cô ấy hấp dẫn tôi thật sâu.
Đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy, liên hôn thương nghiệp cũng không tệ.
Nhưng cô ấy quá kiêu ngạo.
Tôi cũng sẽ gặp phải thất bại, tôi cũng sẽ cần có người an ủi.
Cô ấy chỉ để mặc tôi tự bình tĩnh lại, rồi giống như một cỗ máy giúp tôi phân tích lại mọi chuyện.
Tôi cần không chỉ là một mưu sĩ.
Tôi cần một người bạn gái chân chính.
Tôi đi quán bar.
Đã không biết bao lâu không nếm qua hương vị của Whisky và xì gà.
Đường Vãn Âm không thích những mùi này.
Tôi giống như trả thù, từng điếu từng điếu, từng ly lại từng ly.
Tôi cảm thấy tôi không say.
Bạn mới dẫn em gái ngồi xuống bên cạnh tôi.
Nghe nói là sinh viên đại học.
Giọng nói của cô ta rất dịu dàng, mềm mại khuyên tôi uống ít đi một chút.
Tôi một mạch trút hết chuyện phiền lòng gần đây cho cô ta.
Cô ta sờ đầu tôi, nói Quý thiếu, anh đã rất tuyệt rồi.
Tôi không biết làm sao cùng cô ta đi khách sạn.
Nhưng tôi nhớ rõ cô ta sẽ ghé vào trên người tôi khen tôi, sẽ yếu thế với tôi, cũng sẽ cổ vũ tôi.
Cô ta không giống Đường Vãn Âm.
Ngày hôm sau tỉnh táo lại, tôi mới phát hiện tôi đã làm cái gì.
Tôi hoảng rồi.
Trong mắt Đường Vãn Âm không dung được hạt cát, cô ấy nếu phát hiện sẽ thế nào?
Cô ấy có thể thất vọng về tôi, có thể giải trừ hôn ước hay không.
Nhưng rất nhanh tôi đã biết, cô ấy sẽ không.
Cô ấy ngồi ở đại sảnh khách sạn, sau khi nhìn thấy tôi không nói một lời.
Mà là gọi người đi xử lý cô gái trên lầu.
Cô ấy biết tôi đã làm gì ở trên lầu.
Cô ấy giống như ngày thường, kéo tôi đi họp.
Cô ấy hình như không hề để ý.
Nhưng tôi nhìn thấy, góc áo ngày thường tỉ mỉ của cô ấy có nếp nhăn.
Cô ấy không trở mặt, cho tôi thể diện.
Tôi ngây thơ cho rằng, cô ấy yêu tôi.
Cô ấy để ý tôi, bởi vì yêu nên tha thứ cho tôi.
Tôi hối hận rồi, tôi muốn bù đắp cho cô ấy.
Nhưng lại ngay cả mặt cô ấy cũng không gặp được.
Tôi đợi công ty cô ấy lên sàn, đợi cô ấy đi du lịch trở về, nhưng lại đợi được tin tức giải trừ hôn ước.
Cô ấy thật nhẫn tâm a.
Đem tất cả mưu tính của tôi đều giao cho anh cả tôi.
Tôi tìm cô ấy muốn hỏi cô ấy có từng yêu tôi hay không.
Nhưng tôi hỏi không ra miệng.
Lời mở miệng biến thành ác ngữ tương hướng.
Cô ấy nói, nhìn tôi một cái đều chê bẩn.
Cô ấy nói, tôi là cái thá gì, cũng xứng với trái tim của cô ấy.
Tôi lại trở thành Quý nhị thiếu lăn lộn ở chốn ăn chơi.
Ba mẹ rốt cuộc cũng không phân quyền cho tôi nữa.
Nửa năm sau, tôi lại đính hôn.
Là con gái út của một ông tổng trung tâm thương mại.
Giống như tôi đều là quân cờ của gia tộc.
Cô ta kiêu căng ngang ngược, càng không có não.
Cô ta ngay cả một ngón tay của Đường Vãn Âm cũng không sánh bằng.
Nhưng tôi chỉ có thể kết hôn với cô ta.
Tôi ảo tưởng vô số lần, nếu tôi không ngoại tình, tôi và Đường Vãn Âm có thể kết hôn hay không.
Nhưng không có nếu.
Sau khi kết hôn chúng tôi luôn là cãi nhau.
Cách hai năm, trên tiệc tối Thẩm thị, tôi lại nhìn thấy Đường Vãn Âm.
Cô ấy vẫn chói mắt như vậy.
Dường như chỉ cần cô ấy ở đó, tất cả mọi người chỉ là làm nền.
Trong hội trường cười nói đều là nho thương, vãng lai không có người thường.
Mà ly rượu của Đường Vãn Âm cô ấy, cao hơn tất cả mọi người.
—Toàn văn hoàn—