Ngày đi đăng ký kết hôn, bạn trai tôi đột nhiên ném cho tôi một tờ giấy khám thai.
"Em gái nuôi của anh lỡ có thai. Lát nữa đăng ký xong, em ký luôn giấy nhận nuôi đứa trẻ. Coi như con của chúng ta."
Tôi từ chối thẳng.
Anh ta nổi điên, xé nát bó hoa cưới:
"Bao giờ cô gật đầu thì chúng ta mới đi đăng ký!"
Tôi cười khẩy, lập tức mở WeChat đăng một status:
"Hủy hôn rồi. Sổ hộ khẩu đang sẵn trên tay. Ai thiếu vợ, mang nhẫn đến Cục Dân Chính ngay, tôi gả!"
Chín phút sau.
Kẻ thù không đội trời chung của anh ta - "Diêm vương sống" của giới thượng lưu Bắc Kinh - dẫn theo một dàn Rolls-Royce phanh gấp trước mặt tôi, nhếch mép cười lạnh:
"Thẩm Nguyệt, em dám nuốt lời thử xem."
----Tên truyện: Ván Cược Hào Môn: Đổi Chồng Phút Chót----
01.
Tháng Tám ở Bắc Kinh nóng như đổ lửa.
Tôi cầm trên tay sổ hộ khẩu, cùng bạn trai năm năm – Lục Cảnh Bân – đứng trước cửa Cục Dân Chính.
Đúng lúc tôi đang nghĩ đến viễn cảnh ngôi nhà và những đứa trẻ.
Anh ta dội ngay một gáo nước lạnh buốt óc.
"Nhược Tuyết lỡ dại với một thằng khốn, giờ mà bỏ thai thì nguy hiểm tính mạng. Chờ con bé sinh xong, em đứng tên làm mẹ đứa bé nhé?"
Tôi nhìn anh ta, cảm thấy năm năm thanh xuân của mình đúng là cho chó gặm.
"Em gái nuôi của anh chửa hoang, thế là tôi phải đổ vỏ? Anh không sợ người ta chửi tôi không biết giữ tiết hạnh à?"
Anh ta nhăn mặt, ra vẻ bề trên:
"Cô đừng có mà hẹp hòi! Nhược Tuyết khóc lóc cầu xin tôi cứu danh tiết cho nó. Phụ nữ các cô bao dung một chút thì chết ai? Dù sao nó cũng mang họ Lục."
"Để cô nuôi coi như phúc ba đời nhà cô rồi."
02.
Tuyệt thật.
Tôi lùi lại một bước, ánh mắt lạnh lẽo:
"Tôi không đồng ý."
"Nhà họ Lục các người coi trọng cô ta thì tự đi mà rước về, tôi không phải đống rác để các người muốn nhét cái gì vào thì nhét."
Lục Cảnh Bân như bị giẫm trúng đuôi, mặt xám xịt:
"Thẩm Nguyệt, cô đừng có mà rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!"
"Được! Hôm nay cô không gật đầu, thì đừng hòng bước qua cái cửa này!"
Hắn vứt toẹt bó hoa hồng xuống đất, giẫm nát rồi vùng vằng đi thẳng ra bãi đỗ xe, đinh ninh rằng tôi sẽ sợ hãi chạy theo van xin.
Tôi cắn răng, rút điện thoại ra, chụp một bức ảnh Cục Dân Chính đăng lên WeChat:
"Hủy hôn rồi. Chỗ trống cạnh tên tôi trong sổ hộ khẩu đang đợi. Ai thiếu vợ, mang nhẫn đến đây ngay bây giờ, tôi gả!"
Chưa đầy chín phút.
Một dàn năm chiếc Rolls-Royce Phantom đen bóng nối đuôi nhau xé gió lao tới, phanh gấp ngay trước bậc thềm.
Cửa xe bật mở. Người đàn ông mặc vest đen cắt may thủ công, khí chất áp bức đến nghẹt thở bước xuống.
Thái tử gia nhà họ Hoắc – Hoắc Tư Thần.
Anh tháo chiếc kính râm gọng vàng, đôi mắt phượng hẹp dài khóa chặt lấy tôi:
"Thẩm Nguyệt."
"Anh đến rồi. Cấm em đổi ý."
03.
Cầm cuốn sổ đỏ chót trên tay, Lục Cảnh Bân lúc này mới lóc cóc quay lại, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì hai chân run lẩy bẩy ngã phịch xuống đất.
"Hoắc... Hoắc gia..."
Hoắc Tư Thần coi hắn như không khí, lấy từ trong ngực áo ra một chiếc hộp nhung đỏ.
Bên trong là viên kim cương xanh giọt lệ chói mắt.
Anh cẩn thận lồng chiếc nhẫn vào ngón áp út của tôi, khóe môi cong lên ý cười sủng nịnh.
Rồi anh mới liếc nửa con mắt về phía kẻ đang ngồi bệt dưới đất kia.
"Lục thiếu gia, cảm ơn anh đã ngu ngốc nhường lại bảo bối của tôi."
Lục Cảnh Bân hoảng loạn, lắp bắp gào lên: "Không... Thẩm Nguyệt, con khốn, mày gài bẫy tao!"
Hoắc Tư Thần ôm trọn eo tôi, giọng nói lạnh lùng tàn nhẫn vang lên trên đỉnh đầu:
"Sẵn tiện báo cho anh một tin vui. Đứa con trong bụng 'em gái nuôi' của anh, tôi đã cho người gửi thẳng giấy xét nghiệm ADN chứng minh quan hệ huyết thống của hai người đến tay Lục lão gia tử rồi."
"Chơi bời loạn luân ngay trong nhà họ Lục, chuẩn bị cút khỏi cái ghế thừa kế đi."
Lục Cảnh Bân như bị sét đánh ngang tai, hét lên thảm thiết, điên cuồng bấm điện thoại gọi cho ông nội nhưng chỉ nhận lại những tiếng tút tút vô tình.
Hoắc Tư Thần bế bổng tôi lên xe, bỏ mặc gã đàn ông đang gục ngã trong tuyệt vọng.
"Đi thôi Hoắc phu nhân. Đã đến lúc đi dọn dẹp tập đoàn nhà họ Lục làm quà cưới cho em rồi."