Chiếc Rolls-Royce Phantom chưa kịp đỗ hẳn trước cổng vịnh Bán Nguyệt, ánh đèn flash đã chớp nháy điên cuồng như muốn chọc mù mắt người.
Hơn năm mươi phóng viên giải trí chực sẵn từ bao giờ, máy quay chĩa thẳng vào cửa xe. Đứng giữa vòng vây là Lục Cảnh Bân và Nhược Tuyết. Cô ta mặc bộ váy trắng mỏng manh, sắc mặt nhợt nhạt, tay ôm khư khư lấy bụng bầu đang hơi nhô lên, vừa thấy tôi bước xuống đã lao tới quỳ sập xuống nền gạch gào khóc thảm thiết:
"Chị Nguyệt! Em xin chị, mạng em chị cứ lấy, nhưng đứa nhỏ vô tội mà! Sao chị có thể độc ác đến mức cấu kết với Hoắc tổng ngụy tạo giấy tờ, vu khống em và anh Bân loạn luân? Chị dồn ép thế này là muốn hai mẹ con em chết ngay tại đây sao?!"
Đám phóng viên lập tức ồ lên, micro chĩa thẳng vào mặt tôi như những mũi giáo. Lục Cảnh Bân lao đến ôm chặt lấy Nhược Tuyết, hai mắt hằn lên những tia máu đỏ sòng sọc, chỉ thẳng tay vào mặt tôi mắng chửi:
"Thẩm Nguyệt, đồ đàn bà rắn độc! Cô hận tôi hủy hôn nên mới dùng cái thủ đoạn dơ bẩn này để bôi nhọ thanh danh nhà họ Lục đúng không? Cả Bắc Kinh này mở to mắt ra mà xem, vị Hoắc phu nhân mới nhậm chức đây thực chất chỉ là một con điếm thèm khát vinh hoa..."
Chát!
Tiếng bạt tai vang lên giòn giã, xé toạc bầu không khí ồn ào.
Lực tát mạnh đến mức Lục Cảnh Bân văng xa hai mét, đập đầu vào nắp capo xe nôn ra một búng máu tươi. Hoắc Tư Thần thong thả rút khăn tay lụa lau từng ngón tay, ánh mắt lạnh lẽo nhìn gã đàn ông đang co giật dưới đất như nhìn một thứ rác rưởi.
"Sủa thêm một câu, tao phế luôn cái lưỡi của mày."
Không khí xung quanh lập tức đóng băng. Phóng viên lùi rạt lại, không ai dám thở mạnh trước sức ép kinh người của Diêm vương sống giới kinh thành.
Tôi bước qua vũng máu, mỉm cười đi tới trước mặt Nhược Tuyết đang run rẩy cắn môi, ném thẳng một xấp tài liệu có đóng dấu mộc đỏ chót của bệnh viện trung ương vào mặt cô ta. Giấy tờ bay lả tả giữa không trung, rơi vào tay lũ phóng viên.
"Khóc lóc cái gì? Mở to con mắt chó của cô và thằng nhân tình của cô ra mà đọc đi!"
"Nhược Tuyết không phải trẻ mồ côi. Cô ta là đứa con hoang do chính tay Lục lão gia tử - bố ruột của anh - nuôi giấu bên ngoài từ hai mươi năm trước! Giấy xét nghiệm ADN rành rành ra đó, mẫu tóc tự tay tôi lấy từ lược của hai người."
Tôi tiến thêm một bước, gót giày nhọn giẫm mạnh lên bàn tay đang định với lấy tờ giấy của Lục Cảnh Bân, nghiến răng rít lên:
"Anh chị em cùng cha khác mẹ lăn lộn trên giường với nhau đến mức ễnh bụng ra, cái thứ súc sinh bại hoại luân thường đạo lý này, nhà họ Lục các người gánh nổi sao?!"
"Không! Không thể nào! Mày nói láo!" Lục Cảnh Bân trợn trừng mắt, điên cuồng vồ lấy tờ giấy từ tay một phóng viên. Khi nhìn thấy dòng chữ "Quan hệ huyết thống 99,9%", đồng tử hắn co rút lại, toàn thân run bần bật.
Nhược Tuyết rú lên một tiếng chói tai như ác quỷ. Cú sốc tâm lý quá lớn khiến cô ta ôm chầm lấy bụng, ngã lăn ra đất co giật. Máu đỏ thẫm bắt đầu rỉ ra từ hai đùi, nhuộm đỏ cả chiếc váy trắng tinh khôi. Sự phẫn nộ dồn nén suốt năm năm qua của tôi, cuối cùng cũng đổi lấy một màn trả thù máu me và sảng khoái tột độ.
Đúng lúc đó, chuông điện thoại của Lục Cảnh Bân reo vang bần bật. Đầu dây bên kia là tiếng gào khóc tuyệt vọng của thư ký:
"Lục tổng! Xong rồi... Tập đoàn Lục Thị vừa bị thâu tóm toàn bộ cổ phần trên thị trường chứng khoán. Chủ tịch hội đồng quản trị mới đã ký lệnh phong tỏa toàn bộ tài sản của ngài! Chúng ta phá sản rồi!"
Lục Cảnh Bân ngã quỵ, điện thoại tuột khỏi tay. Hắn ngước đôi mắt vô hồn lên nhìn Hoắc Tư Thần: "Hoắc gia... ngài ra tay tuyệt tình vậy sao?"
Hoắc Tư Thần nhếch mép cười nhạt, vòng tay ôm trọn lấy eo tôi kéo sát vào lồng ngực anh.
"Mày nhầm rồi. Người thâu tóm Lục Thị không phải tao."
Anh hất cằm về phía màn hình LED khổng lồ trên tòa cao ốc đối diện. Bản tin tài chính khẩn cấp nhấp nháy dòng chữ đỏ rực: Tân Chủ Tịch Tập Đoàn Lục Thị - Thẩm Nguyệt.
Lục Cảnh Bân há hốc mồm, tắc thở ngất lịm ngay tại chỗ.
Giữa hàng chục ống kính đang bấm máy liên hồi, Hoắc Tư Thần bất ngờ cúi xuống, phả hơi thở nóng rực vào vành tai tôi, giọng nói khàn đặc mang theo sự nguy hiểm chết người:
"Ván cược này em chơi đẹp lắm, Đại tiểu thư gia tộc họ Thẩm. Dùng năm năm đóng vai thường dân ngốc nghếch để đào rỗng cái ruột nhà họ Lục... Giờ thì, hợp đồng hôn nhân này, em tính nuốt trọn cả nhà họ Hoắc của anh luôn sao?"
Sống lưng tôi lạnh toát. Lớp vỏ bọc hoàn hảo nhất mà tôi cất công giấu giếm... lại bị con ác sói này lột sạch từ lúc nào không hay!