Máu tanh hòa cùng mùi nhựa đường bốc lên lợm giọng giữa cái nóng hầm hập của Bắc Kinh. Đèn flash chớp giật liên hồi như sấm sét. Đám phóng viên như bầy kền kền ngửi thấy mùi xác thú, lập tức chĩa micro gào thét đinh tai nhức óc:
"Thẩm tiểu thư! Cô công kích khiến thai phụ sảy thai ngay trên phố, đây là tội ngộ sát!"
"Dù cô thâu tóm được Lục Thị, nhưng bước lên ngai vàng bằng máu của trẻ sơ sinh, cô không sợ pháp luật trừng trị sao?!"
Đúng lúc này, một chiếc Maybach chống đạn phanh rít cháy lốp. Lục lão gia tử - vị chủ tịch cáo già của Lục Thị - được vệ sĩ xốc nách đẩy xe lăn xông tới. Lão ta diễn nét bi phẫn tột độ, chỉ cây gậy đầu rồng thẳng vào mặt tôi:
"Con tiện nhân họ Thẩm! Mày làm giả ADN để bôi nhọ thanh danh nhà họ Lục, vu khống con trai và cháu gái tao, giờ lại giết luôn cốt nhục của nhà tao! Báo cảnh sát! Bắt con dâm phụ máu lạnh này lại ngay cho tao!"
Lục Cảnh Bân như người chết đuối vớ được cọc, lồm cồm bò tới ôm lấy chân ông nội, gào khóc thảm thiết hòng tẩy trắng. Nhược Tuyết nằm trên vũng máu cũng thoi thóp vươn tay kêu oan.
Dư luận hoàn toàn đảo chiều. Một viễn cảnh truyền thông hoàn hảo được Lục gia giăng ra để dồn tôi vào án hình sự. Trên mạng xã hội, cổ phiếu Lục Thị vừa vào tay tôi bắt đầu cắm đầu lao dốc không phanh.
Tôi bật cười. Tiếng cười trong trẻo vang vọng giữa vòng vây oan nghiệt, sắc bén như một lưỡi dao mổ xé toạc màng nhĩ đám đông.
"Báo cảnh sát? Tốt lắm. Vừa hay tôi đã gọi sẵn Cục Điều tra Tội phạm Kinh tế và Cảnh sát Hình sự đến đây rồi."
Tôi giơ tay, ung dung búng tay một cái.
Màn hình LED khổng lồ trên cao ốc đối diện vụt tắt bản tin tài chính, thay vào đó là một đoạn video an ninh sắc nét, âm thanh được khuếch đại tối đa. Trong video, Nhược Tuyết đang ngồi trong phòng khám VIP, nhét một xấp thẻ đen vào tay gã bác sĩ:
"Thai nhi mang gen lặn khuyết tật do giao phối cận huyết, tuyệt đối không thể giữ. Tiêm cho tôi thuốc phá thai liều mạnh nhất ngay bây giờ. Tôi sẽ đến cửa nhà họ Hoắc để ép Thẩm Nguyệt gánh cái tội giết người này!"
Video vừa dứt, gã bác sĩ trong clip bị hai vệ sĩ áo đen của nhà họ Hoắc lôi xềnh xệch vứt văng xuống đất. Hắn run rẩy dập đầu, khai nhận toàn bộ việc Lục lão gia tử chi tiền tỷ bưng bít vụ loạn luân, và chính Nhược Tuyết đã tự tiêm thuốc sảy thai từ một tiếng trước.
Toàn trường chết lặng. Lũ phóng viên há hốc mồm, vội vã quay ngoắt ống kính chĩa thẳng vào mặt Lục lão gia tử và Nhược Tuyết.
"Lão già khốn khiếp, ông đẻ ra đứa con hoang rồi để nó trèo lên giường với cháu nội ông, tạo ra quái thai lại còn dám vu oan giá họa cho tôi?" Tôi bước tới, mũi giày cao gót đạp văng cây gậy đầu rồng của lão. "À, quên mất. 50% cổ phần Lục Thị ông bí mật cầm cố cho sòng bạc Macau để lấp liếm quỹ đen, tôi cũng mua đứt rồi. Ông... phá sản, và chuẩn bị bóc lịch cùng đứa cháu đích tôn đi!"
Lục lão gia tử trợn ngược mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội rồi ọc ra một ngụm máu tươi, ngất lịm ngay trên xe lăn. Lục Cảnh Bân phát điên, ôm đầu gào thét như một con chó hoang bị bẻ gãy nanh vuốt. Tiếng còi xe cảnh sát hụ vang từ xa rền rĩ vọng tới.
Giải quyết xong lũ cặn bã, tôi xoay người, đối diện với người đàn ông quyền lực nhất Bắc Kinh đang khoanh tay tựa lưng vào chiếc Phantom.
"Hoắc tổng, anh vuốt ve cái bẫy 'tài sản chung sau hôn nhân' này cũng khéo lắm." Tôi hếch cằm, ánh mắt không chút kiêng dè nhìn thẳng vào đáy mắt sâu thẳm của anh. "Anh nghĩ tôi dốc sức thâu tóm Lục Thị, sẽ cam tâm dâng hiến một nửa cho nhà họ Hoắc qua tờ giấy đăng ký kết hôn này sao?"
Hoắc Tư Thần bật cười. Tiếng cười trầm thấp, ma mị phát ra từ lồng ngực anh khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại.
Anh thong thả bước tới, rút từ túi áo vest trong ra một tập hồ sơ bọc nhung đen, tàn nhẫn ép thẳng vào tay tôi.
"Đại tiểu thư, em tàn nhẫn với kẻ thù, nhưng lại xem thường người đàn ông của em quá rồi."
Tôi nhíu mày mở ra. Chữ ký rồng bay phượng múa của Hoắc Tư Thần đóng mộc đỏ chót ở cuối trang. Đó không phải là hợp đồng chia chác tài sản, mà là Giấy chuyển nhượng vô điều kiện 100% tài sản cá nhân, cổ phần tập đoàn Hoắc Thị và toàn bộ quyền lực ngầm của nhà họ Hoắc... sang tên Thẩm Nguyệt. Ngày ký: Một tuần trước khi tôi hủy hôn.
"Anh..." Tôi sững sờ, nhịp tim bỗng chốc đập chệch một nhịp.
Hoắc Tư Thần vòng tay ôm siết lấy vòng eo tôi, nhấc bổng tôi lên ép sát vào lồng ngực rắn chắc. Anh cúi đầu, cắn nhẹ lên vành tai tôi, giọng nói khàn đặc mang theo sự chiếm hữu điên cuồng và hèn mọn đến tột cùng:
"Năm năm trước ở tiệc máu trên du thuyền, em giấu tao vào khoang thuyền cứu tao một mạng. Từ lúc đó, cái mạng này đã là của em."
"Lục Thị rách nát này chỉ là đồ chơi anh tặng em xả giận. Còn toàn bộ Hoắc Thị... là sính lễ để anh mua đứt trái tim em." Anh nhếch mép, ánh mắt bùng lên ngọn lửa điên cuồng. "Ván cược này, Đại tiểu thư... em thắng trọn đời rồi."