Sau cuộc họp, ngân hàng đóng băng khoản vay.
Nhưng vấn đề không kết thúc ở đó.
Bố đã ký thỏa thuận bảo lãnh không thể hủy ngang.
Trước khi ngân hàng giải ngân, bác dâu và Lục Hạo đã lấy một khoản vay cầu nối trị giá hai mươi triệu tệ từ một quỹ tư nhân.
Khoản vay ấy cũng dùng chữ ký bảo lãnh của bố.
Một phần tiền đã bị chuyển ra nước ngoài.
Lục Hạo biến mất.
Bác dâu bị tạm giữ.
Tất cả chủ nợ đều tìm đến bố.
Ba căn nhà bị niêm phong.
Cổ phần của ông tại Tống thị bị phong tỏa.
Ông bị đình chỉ chức vụ tổng giám đốc.
Chưa đầy một tuần, người đàn ông từng đứng trên đỉnh cao bỗng trở thành trò cười trong giới kinh doanh.
Nhưng cú đánh nặng nhất vẫn chưa tới.
Dì Chu Mạn mang đến một chiếc USB.
“Đây là dữ liệu được khôi phục từ tài khoản lưu trữ đám mây của Tống Cảnh Minh.”
“Cảnh sát tìm thấy trong quá trình điều tra vụ gian lận.”
Mẹ cắm USB vào máy tính.
Bên trong có một đoạn ghi âm được tạo vào ngày bác cả qua đời.
Giọng nói của ông rất yếu.
Phía sau vang lên tiếng còi xe cứu hỏa và tiếng người chạy.
“Cảnh Hoài.”
“Nếu em nghe được đoạn này, có lẽ anh không qua khỏi.”
“Chuyện nhà kho không phải lỗi của em.”
“Anh quay lại cứu em vì em là em trai anh.”
“Đừng dùng cả đời để trả nợ anh.”
“Chăm sóc bố mẹ.”
“Chăm sóc Vãn Tình và An Nhiên.”
“Đừng để họ phải khóc vì em.”
“Nhã Lan có tiền bảo hiểm và cổ phần anh để lại.”
“Nếu cô ấy gặp khó khăn, em giúp trong khả năng.”
“Nhưng em phải nhớ.”
“Gia đình của em mới là trách nhiệm cả đời của em.”
Đoạn ghi âm kết thúc.
Trong căn phòng không có ai nói chuyện.
Tôi nhìn mẹ.
Bà không khóc.
Chỉ ngồi rất lâu trước màn hình tối.
Bác cả chưa từng yêu cầu bố thay mình chăm sóc bác dâu cả đời.
Ngược lại, lời cuối cùng của ông là muốn bố chăm sóc vợ con mình.
Bác dâu biết đoạn ghi âm tồn tại.
Cô ta đăng nhập vào tài khoản của chồng sau khi ông mất, xóa nó khỏi điện thoại.
Nhưng dữ liệu đám mây vẫn còn bản sao.
Suốt tám năm, cô ta dùng một lời hứa không tồn tại để trói buộc bố.
Còn bố dùng món nợ do chính mình tưởng tượng ra để làm tổn thương những người bác cả muốn ông bảo vệ nhất.
Tối hôm đó, bố đến căn hộ.
Lần này ông không mang đồ ăn.
Ông chỉ cầm chiếc USB.
Tôi mở cửa.
Ông đứng ngoài, gương mặt hốc hác.
“An Nhiên, cho bố gặp mẹ một lần.”
Tôi định từ chối.
Mẹ ở phía sau lên tiếng:
“Để ông ấy vào.”
Bố bước vào phòng khách.
Ông nhìn căn hộ.
Trên bàn có ảnh tôi và mẹ chụp sau khi xuất viện.
Trong bức ảnh, mẹ vẫn còn gầy, nhưng nụ cười rất nhẹ nhõm.
Không có ông.
Bố ngồi xuống ghế đối diện.
Ông đặt USB lên bàn.
“Anh đã nghe.”
Mẹ không nói gì.
“Anh trai bảo anh chăm sóc hai mẹ con.”
“Nhưng anh lại…”
Giọng ông nghẹn lại.
“Anh làm ngược tất cả.”
Mẹ rót một ly nước.
Bà không đưa cho ông.
“Không có đoạn ghi âm ấy, anh vẫn là chồng và là bố.”
“Anh không cần anh trai nhắc mới biết mình phải bảo vệ vợ con.”
“Anh biết.”
Bố cúi đầu.
“Nhưng anh đã dùng cảm giác tội lỗi để trốn tránh trách nhiệm.”
“Mỗi lần Nhã Lan gọi, anh đều nghĩ nếu từ chối thì mình là kẻ vô ơn.”
“Anh không nhận ra…”
“Anh nhận ra.”
Mẹ ngắt lời.
“Anh chỉ không muốn thừa nhận.”
“Bởi vì làm người tốt trong mắt Trình Nhã Lan dễ hơn làm một người chồng tốt.”
“Chị ta chỉ cần anh xuất hiện.”
“Còn tôi cần anh tôn trọng, chung thủy và có trách nhiệm.”
“Ở bên chị ta, anh luôn là ân nhân.”
“Ở bên tôi, anh phải đối diện với sai lầm của mình.”
Bố ngẩng đầu.
Ánh mắt ông đỏ hoe.
“Vãn Tình, anh không còn gì nữa.”
“Công ty, nhà cửa, cổ phần đều có thể mất.”
“Anh chỉ còn em và An Nhiên.”
Mẹ nhìn ông.
“Từ rất lâu rồi, anh đã không còn chúng tôi.”
Bố đột ngột quỳ xuống.
Đầu gối va vào sàn phát ra một tiếng nặng nề.
Tôi đứng bật dậy.
Mẹ vẫn ngồi yên.
“Vãn Tình.”
“Anh xin em.”
“Đừng ly hôn.”
“Anh sẽ không gặp Nhã Lan nữa.”
“Anh sẽ giao toàn bộ tài sản còn lại cho em.”
“Anh có thể ký bất kỳ thỏa thuận nào.”
“Sau này em bảo anh làm gì, anh sẽ làm.”
Mẹ nhìn người đàn ông đang quỳ trước mặt.
Trước đây bà từng quỳ xuống trước bác sĩ để cứu tôi.
Khi đó bố đi ngang qua mà không dừng lại.
Hôm nay ông quỳ trước bà.
Nhưng bà không hề cảm thấy hả hê.
Chỉ có mệt mỏi.
“Tống Cảnh Hoài.”
“Anh cho rằng tôi muốn tiền của anh sao?”
Bố nhìn cuốn sổ bìa đen trên bàn.
“Không phải em luôn nói tiền đáng tin hơn tình yêu sao?”
“Đúng.”
Mẹ gật đầu.
“Bởi vì lúc tôi nghèo nhất, tình yêu của anh không thể trả viện phí cho con.”
“Nhưng sau này tôi mới hiểu.”
“Thứ đáng tin không phải tiền.”
“Là khả năng tự kiếm tiền.”
“Là quyền được rời khỏi một người không xứng đáng.”
“Là dù không có anh, tôi vẫn có thể bảo vệ con mình.”
Mẹ đẩy đơn ly hôn đến trước mặt ông.
“Tôi đã có tất cả những thứ đó.”
“Anh không còn gì để trao đổi với tôi nữa.”
Bố không cầm bút.
“Anh không ký.”
“Vậy gặp nhau ở tòa.”
“Anh sẽ kéo dài.”
“Anh có thể kéo dài thủ tục.”
“Nhưng không thể kéo tôi quay lại.”
Mẹ đứng dậy.
“Anh quỳ đủ rồi thì rời đi.”
Bố vẫn quỳ.
Ông quay sang nhìn tôi.
“An Nhiên, con giúp bố khuyên mẹ.”
Tôi hỏi:
“Nếu ngày xảy ra tai nạn, người gọi bố là mẹ, còn bác dâu đang sốt cao, bố sẽ chọn ai?”
Bố không trả lời.
“Tới bây giờ bố vẫn không trả lời được.”
Tôi đặt bút trước mặt ông.
“Vậy đừng nói bố yêu chúng con.”
“Bố chỉ yêu cảm giác được chúng con yêu.”
Bố nhìn cây bút rất lâu.
Cuối cùng, ông cầm lên.
Nét chữ run rẩy ký xuống cuối đơn.
Ngay khoảnh khắc ấy, vai ông sụp xuống.
Mẹ cầm đơn lên.
“Cảm ơn.”
Đó là câu cuối cùng bà nói với ông trong căn nhà ấy.