
Nguyệt Mộng Thư
Vào đêm bố mẹ tôi đăng ký kết hôn lần nữa, mẹ đặt trước mặt bố một cuốn sổ bìa đen nhỏ bằng lòng bàn tay. Tò mò, tôi lén nghiêng đầu nhìn qua. Bên trong không có những điều khoản dài dòng, chỉ viết vỏn vẹn một câu: [Mỗi lần chị dâu gọi anh rời khỏi nhà, anh phải chuyển cho tôi mười nghìn tệ.] Khoảng ba mươi lăm triệu đồng Việt Nam. Bố đọc xong liền bật cười lạnh. Ông không hỏi lý do, cũng chẳng hề phản đối, chỉ cầm bút ký tên xuống cuối trang. Mẹ khép sổ lại, cất vào ngăn kéo rồi khóa kín. Từ đầu đến cuối, bà không nói thêm câu nào. Khi đó, tôi đã ngây thơ cho rằng sau khi tái hợp, cuộc sống của gia đình chúng tôi sẽ dần trở nên tốt đẹp. Thế nhưng điện thoại của bác dâu vẫn liên tục gọi tới. Có khi là mười một giờ đêm. Có khi tận ba giờ sáng. Cũng có lúc vào những buổi sáng cuối tuần hiếm hoi cả nhà được nghỉ. Mỗi lần chuông điện thoại vang lên, bố đều ngồi im vài giây. Sau đó, ông đứng dậy thay quần áo, chuyển tiền cho mẹ rồi rời khỏi nhà. Mẹ chưa từng níu kéo. Bà cũng không hỏi ông định đi đâu, bao giờ trở về. Bà chỉ bình thản nhận lấy số tiền được chuyển đến. Chưa đầy nửa năm sau, mẹ đã mua cho tôi một căn hộ cao cấp ngay giữa trung tâm thành phố. Ngoài ra, bà còn gửi năm triệu tệ vào chiếc thẻ ngân hàng đứng tên tôi. Một đêm nọ, tôi lên cơn sốt cao. Bố lập tức bế tôi chạy xuống nhà, định đưa tôi đến bệnh viện. Đúng lúc ông vừa đặt tôi vào xe, điện thoại lại reo. Giọng bác dâu run rẩy vọng ra từ đầu dây bên kia. “Tiểu Cảnh, chị sợ quá.” “Em có thể đến đây ở cùng chị một lúc được không?” Bố không lập tức trả lời. Ông đứng bên ngoài cửa xe, vẻ mặt hiện rõ sự chần chừ. Tôi nhắm mắt lại, mệt đến mức gần như không còn sức mở miệng. “Bố cứ đi đi.” “Nhưng nhớ chuyển tiền cho mẹ trước.”
Đăng nhập để bình luận
FullTạ Đình Phong
1 chương