Mật khẩu cửa đã bị đổi.
Tôi đứng chôn chân trước căn hộ cao cấp mình đã trả góp suốt 5 năm nay, ngón tay cứng đờ trên bàn phím cảm ứng lạnh ngắt.
"Mật khẩu sai. Vui lòng thử lại."
Giọng nói máy móc vô cảm vang lên lần thứ ba, như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt.
Tôi nhìn đồng hồ. 11 giờ đêm.
Tôi vừa kết thúc dự án tranh chấp thương mại kéo dài hai tháng ở Thâm Quyến. Chuyến bay trễ, hành lý thất lạc, cả người nồng nặc mùi mồ hôi và sự mệt mỏi rã rời.
Lúc này, tôi chỉ muốn về nhà, ngâm mình trong bồn tắm massage mà tôi đã chi 4 vạn tệ để lắp đặt, gột rửa đi lớp bụi trần ai.
Cạch.
Cửa bỗng mở ra từ bên trong.
Một cô gái trẻ ló đầu ra. Tóc dài, xõa tung, khuôn mặt mộc mạc non nớt nhưng ánh mắt lại lúng liếng lạ thường.
Cô ta mặc chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình.
Chiếc áo đó, là phiên bản giới hạn tôi đặt may riêng cho chồng tôi vào sinh nhật tháng trước.
Cô ta nhìn tôi, ánh mắt từ ngạc nhiên chuyển sang đề phòng, rồi cuối cùng đọng lại là một sự khiêu khích ngây thơ đến rợn người.
"Chị tìm ai?"
Giọng nói ngọt xớt, nhưng nghe vào tai tôi lại chói tai như tiếng móng tay cào lên bảng đen.
Tôi không trả lời. Mắt tôi dán chặt vào đôi dép bông dưới chân cô ta.
Đôi dép thỏ màu hồng phấn.
Đó là đôi tôi mua tặng Lâm Hạo vào mùa đông năm ngoái để đi đôi với tôi, nhưng anh ta bĩu môi chê "nữ tính quá", ném thẳng vào góc tủ không thương tiếc.
Giờ nó đang được mang trên chân người đàn bà khác, ngay trong nhà tôi, dẫm lên thảm lông cừu tôi mua.
"Ai thế em?"
Giọng Lâm Hạo vọng ra từ phòng khách. Ấm áp, cưng chiều. Thứ âm điệu mà hai năm nay tôi hiếm khi được nghe.
Tiếng bước chân lẹt xẹt, rồi anh ta xuất hiện sau lưng cô gái kia, tay vòng qua eo cô ta một cách tự nhiên.
Trên tay kia của anh ta cầm một đĩa hoa quả gọt sẵn. Từng miếng táo được tỉa tót hình con thỏ xinh xắn.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi đứng sững ở cửa như một bóng ma, nụ cười trên môi Lâm Hạo tắt ngấm.
Choang!
Đĩa hoa quả rơi xuống đất. Tiếng sứ vỡ loảng xoảng xé toạc sự im lặng giả tạo của căn nhà.
"Tô... Tô Mạn?"
Lâm Hạo lắp bắp. Mặt anh ta cắt không còn giọt máu, đôi mắt mở to như nhìn thấy quỷ dữ.
Tôi liếc nhìn đống mảnh sành dưới sàn. Táo hình con thỏ lăn lóc cạnh mũi giày cao gót của tôi.
Kết hôn ba năm, anh ta chưa từng gọt cho tôi một quả táo.
Anh ta luôn nói: "Tay đàn ông thô kệch, cầm dao gọt hoa quả trông hèn người, anh không làm được mấy việc tỉ mỉ đó đâu."
Hóa ra không phải không làm được.
Mà là tôi không xứng để anh ta làm.
"Tránh ra."
Tôi lạnh lùng nói, thanh âm khàn đặc nhưng đủ sức nặng ngàn cân.
Tôi đẩy vali chen qua người cô gái kia, bước thẳng vào nhà. Không thèm cởi giày.
Đế giày cao gót nện xuống sàn gỗ cộp cộp, như tiếng búa gõ vào lồng ngực gã đàn ông bội bạc.
Cô gái kia bị tôi lướt qua, cố tình lảo đảo một cái, ngã mềm oặt vào lòng Lâm Hạo như không xương.
"A..." Cô ta kêu khẽ, tay ôm lấy bụng dưới theo phản xạ, mặt nhăn lại đầy đau đớn.
Lâm Hạo như bị điện giật, lập tức đỡ lấy cô ta, quay sang gầm lên với tôi:
"Tô Mạn! Em điên à? Cô ấy đang mang thai đấy!"
Mang thai.
Hai từ này như búa tạ đập thẳng vào thái dương tôi.
Mọi âm thanh xung quanh như bị hút sạch, chỉ còn lại tiếng ù ù trong tai.