Tôi dừng bước giữa phòng khách.
Căn nhà này đã thay đổi. Hoàn toàn xa lạ.
Bức tranh sơn dầu trừu tượng tôi mua ở phiên đấu giá Luân Đôn với giá sáu con số đã bị gỡ xuống, vứt chỏng chơ ở góc tường.
Thay vào đó là những tấm ảnh Polaroid rẻ tiền treo trên dây thừng, giăng mắc khắp nơi như mạng nhện.
Trong ảnh, Lâm Hạo và cô gái kia cười rạng rỡ. Đà Lạt, Phượng Hoàng Cổ Trấn, Tam Á.
Những ngày tôi tăng ca đến thổ huyết để kiếm tiền trả nợ ngân hàng, chồng tôi đang vi vu du lịch cùng nhân tình bằng chính tiền của tôi.
Bộ sofa da bò Ý màu xám tro tôi thích nhất, giờ phủ đầy gấu bông và gối ôm màu pastel quê mùa.
Trên bàn trà, cạnh chiếc laptop làm việc của tôi (giờ đã bị đẩy ra mép bàn đầy bụi), là một tờ kết quả siêu âm.
Thai nhi 12 tuần.
Ba tháng.
Tôi đi Thâm Quyến hai tháng.
Hóa ra cái thai này đã có từ trước khi tôi đi. Hóa ra, tôi đã nuôi ong tay áo ngay trong chính tổ ấm của mình.
"Cô ta là ai?"
Tôi quay lại, nhìn thẳng vào mắt Lâm Hạo. Ánh mắt tôi sắc lẻm như dao phẫu thuật, mổ xẻ từng lớp ngụy biện của anh ta.
Lâm Hạo nuốt nước bọt, ánh mắt đảo liên hồi. Anh ta dìu cô gái kia ngồi xuống sofa, động tác nâng niu như thể cô ta là báu vật dễ vỡ, còn tôi là kẻ xâm lược hung hãn.
"Đây là Tiểu Nhu. Cô ấy... cô ấy là thực tập sinh ở công ty anh."
"Thực tập sinh mà thực tập lên tận giường sếp à?" Tôi cười khẩy, nụ cười méo xệch.
Tiểu Nhu rúc sâu vào lòng Lâm Hạo, nước mắt bắt đầu rơi lã chã. Kỹ năng diễn xuất quả thực còn tốt hơn cả mấy cô minh tinh hạng A tôi từng gặp.
"Chị ơi, chị đừng trách anh Hạo. Là lỗi của em. Em yêu anh ấy, em không cần danh phận gì cả... Em chỉ muốn con em có bố..."
"Câm mồm."
Tôi quát lên.
Lâm Hạo trừng mắt, che chắn cho cô bồ nhí: "Em đừng có quá đáng! Tiểu Nhu hiền lành, không ghê gớm, toan tính như em đâu. Cô ấy biết điều lắm."
Biết điều?
Tôi nhìn quanh căn nhà.
Cốc nước đôi Versace của chúng tôi đã biến mất. Thay vào đó là hai chiếc cốc hoạt hình bằng nhựa rẻ tiền.
Tủ rượu của tôi trống trơn. Những chai vang đỏ Chateau Margaux tôi sưu tầm để dành cho dịp đặc biệt đã bị khui hết, vỏ chai lăn lóc trong thùng rác.
Trên kệ tivi, lọ hoa pha lê Baccarat tôi nâng niu nhất, giờ cắm đầy hoa cúc dại héo queo, nước trong lọ đục ngầu bốc mùi.
"Anh đổi mật khẩu cửa từ bao giờ?" Tôi hỏi, giọng hạ thấp xuống mức nguy hiểm.
"Tuần trước." Lâm Hạo lảng tránh ánh mắt tôi. "Tiểu Nhu hay quên chìa khóa, nên anh đổi sang vân tay cho tiện."
"Tiện cho cô ta vào nhà tôi?"
"Nhà này là tài sản chung!" Lâm Hạo bỗng gân cổ lên, mặt đỏ tía tai. "Anh cũng đứng tên trên sổ đỏ, anh có quyền cho ai vào ở!"
Tôi bật cười thành tiếng. Tiếng cười chua chát vang vọng trong căn phòng ngột ngạt.
Tài sản chung?
Đúng, trên sổ đỏ có tên anh ta vì sĩ diện của một thằng đàn ông hèn hạ.
Nhưng tiền cọc là bố mẹ tôi bán đất ở quê gửi lên. Tiền trả góp hàng tháng là trích từ lương của tôi.
Lương của Lâm Hạo ba năm nay chỉ đủ để anh ta mua giày hiệu, độ xe và bao bạn bè ăn nhậu.
"Được. Tài sản chung."
Tôi gật đầu, đi thẳng vào phòng ngủ chính.
Cửa phòng ngủ mở toang. Một mùi hương lạ lẫm, nồng nặc xộc vào mũi.
Ga giường lụa tơ tằm 100S màu xám khói của tôi đã bị lột sạch. Thay vào đó là bộ ga cotton rẻ tiền in hình dâu tây đỏ chót, nhàu nhĩ.
Trên bàn trang điểm của tôi la liệt mỹ phẩm lạ xen lẫn đồ của tôi.
Những chai serum La Mer, kem dưỡng SK-II đắt đỏ của tôi bị dồn vào một góc, nắp mở toang hoác.
Tôi cầm chai nước thần lên. Nhẹ bẫng. Hết sạch.
Trong gương phản chiếu hình ảnh Tiểu Nhu đang thập thò ngoài cửa phòng ngủ, tay vẫn ôm bụng.
Cô ta đang mặc chiếc váy ngủ lụa màu đỏ rượu của tôi.
Đó là chiếc váy tôi mua ở Paris để kỷ niệm 3 năm ngày cưới, định bụng sẽ tạo bất ngờ cho Lâm Hạo khi về.
Giờ nó đang căng lên ở phần bụng nhô ra của cô ta, trông thật lố bịch và dơ bẩn.
Máu nóng dồn lên não. Lý trí của tôi đứt phựt.
Tôi quay ngoắt lại, bước nhanh ra cửa, giật phắt chiếc váy trên người cô ta.
"Cởi ra! Ai cho cô mặc đồ của tôi?!"
"A!"
Tiểu Nhu hét lên thất thanh, ngã nhào xuống đất.
Lâm Hạo lao tới như một con thú điên, dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh tôi ra.
Tôi không phòng bị, lưng đập mạnh vào cạnh bàn trang điểm sắc nhọn.
Đau điếng. Cảm giác như xương sống sắp gãy đôi.
"Tô Mạn! Cô bị điên rồi à? Cô ấy đang mang thai con trai tôi đấy!"
Lâm Hạo gầm lên, đỡ Tiểu Nhu dậy, ánh mắt nhìn tôi không còn chút tình nghĩa vợ chồng, chỉ còn sự thù hận tột cùng.
"Loại đàn bà độc ác như cô, bảo sao cưới 3 năm không đẻ được trứng! Cô tị nạnh với Tiểu Nhu vì cô ấy biết đẻ đúng không? Cô là đồ gà mái không biết đẻ!"
Không gian như đóng băng lại.
Lời nói của anh ta như lưỡi dao tẩm độc, cắm phập vào tim tôi, xoáy sâu, rỉ máu.