Tôi đứng thẳng dậy.
Cơn đau ở lưng làm tôi tỉnh táo lại hoàn toàn. Sự đau đớn về thể xác đã dập tắt nỗi đau trong lòng.
Tôi đưa tay chỉnh lại vạt áo vest nhăn nhúm, vuốt lại mái tóc rối.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt. Ba năm thanh xuân. Tiền bạc. Tình cảm. Sự hi sinh.
Đổi lại là một câu "gà mái không biết đẻ".
Được lắm.
Tôi hít một hơi thật sâu, nuốt ngược nước mắt vào trong. Lúc này, Tô Mạn yếu đuối đã chết. Chỉ còn lại Tô Mạn - Giám đốc kinh doanh nổi tiếng máu lạnh trên thương trường.
"Được." Tôi nói, giọng bình thản đến lạ lùng, như đang bàn về thời tiết. "Anh muốn con trai đúng không? Anh muốn bảo vệ cô ta đúng không?"
Tôi rút điện thoại từ túi xách ra. Màn hình sáng lên lạnh lẽo.
"Anh làm gì đấy?" Lâm Hạo cảnh giác nhìn tôi thao tác.
"Tôi báo cảnh sát."
"Cô điên à? Báo cảnh sát cái gì? Đây là việc nhà!"
"Báo có người xâm nhập gia cư bất hợp pháp." Tôi nhìn thẳng vào Tiểu Nhu đang run rẩy trong vòng tay anh ta, mỉm cười nhạt. "Và... báo mất trộm tài sản giá trị lớn."
"Cô ta lấy cái gì của cô chứ?" Lâm Hạo cười khẩy, giọng đầy khinh bỉ. "Mấy lọ kem bôi mặt à? Tôi đền cho cô gấp mười!"
Tôi nhếch mép, ánh mắt sắc lẹm lướt qua cổ tay Tiểu Nhu.
"Trong ngăn kéo bàn trang điểm, tôi có để một chiếc đồng hồ Patek Philippe trị giá 80 vạn tệ. Giờ nó không còn ở đó nữa."
Mặt Lâm Hạo biến sắc ngay tức khắc.
Tiểu Nhu tái mét, tay vô thức sờ lên cổ tay mình, nơi đang đeo một chiếc đồng hồ dây da có vẻ cũ kỹ, nhưng mặt đồng hồ nạm kim cương sáng lấp lánh dưới ánh đèn.
Đó là quà tôi định tặng đối tác quan trọng vào tuần sau, tôi đã cất kỹ dưới đáy tủ khóa.
"Cái này... cái này là anh Hạo tặng em..." Tiểu Nhu lắp bắp, giọng run rẩy như sắp khóc.
"Tháo ra!" Lâm Hạo rít lên, giật lấy tay cô bồ nhí. "Em lấy ở đâu ra thế hả?"
"Em thấy trong ngăn kéo... em tưởng đồ cũ chị ấy không dùng..."
"Đồ ăn cắp." Tôi buông một câu nhẹ tênh nhưng đầy sức nặng. "Giá trị trên 50 vạn tệ, đủ để bóc lịch vài năm đấy, cô em gái ngây thơ ạ."
"Chưa hết đâu."
Tôi mở ứng dụng ngân hàng trên điện thoại, giơ màn hình lên trước mặt Lâm Hạo.
"Thẻ tín dụng phụ tôi đưa anh để chi tiêu sinh hoạt phí, tháng vừa rồi anh quẹt tổng cộng 15 vạn tệ. Mua túi xách Chanel, mua dây chuyền vàng, mua gói chăm sóc bà bầu VIP ở bệnh viện tư."
"Tô Mạn, chúng ta là vợ chồng..." Lâm Hạo yếu ớt phản kháng, mồ hôi hột bắt đầu túa ra trên trán.
"Vợ chồng?" Tôi ngắt lời, giọng đanh lại. "Luật hôn nhân quy định, chi tiêu cho người thứ ba là hành vi tẩu tán tài sản chung trái pháp luật. Tôi có quyền đòi lại toàn bộ. Và với số tiền này, tôi hoàn toàn có thể khởi kiện anh tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản."
Tôi nhìn đồng hồ trên tay mình.
"Luật sư của tôi sẽ đến đây trong vòng 20 phút nữa. Tôi vừa nhắn tin cho anh ấy rồi."
Không khí trong phòng đặc quánh lại. Lâm Hạo và Tiểu Nhu nhìn nhau, sự hoảng loạn hiện rõ trong đáy mắt.
Tôi kéo chiếc ghế trang điểm ra, thong thả ngồi xuống, bắt chéo chân. Dáng vẻ cao ngạo như một nữ hoàng nhìn xuống hai kẻ bần cùng.
Tôi lấy từ trong túi xách ra một bao thuốc lá nữ dòng slim. Châm lửa.
Tách.
Đốm lửa đỏ rực lóe lên, rồi khói thuốc trắng mỏng manh bay lên, làm mờ đi khuôn mặt đang méo xệch của đôi gian phu dâm phụ.
"Trong thời gian đó, hai người có hai lựa chọn."
Tôi nhả một hơi khói, chậm rãi nói từng chữ:
"Một, dọn sạch đống rác rưởi của hai người, bao gồm cả cái thai trong bụng cô ta, và cút khỏi nhà tôi ngay lập tức. Để lại chìa khóa, thẻ từ và tất cả những gì không thuộc về các người."
"Hai, ngồi đây đợi cảnh sát đến còng tay vì tội trộm cắp tài sản và lừa đảo."
"Tô Mạn! Em đừng có ép người quá đáng! Cô ấy đang mang thai, giờ này em bảo đi đâu?" Lâm Hạo gào lên tuyệt vọng.
"Đó là việc của anh." Tôi lạnh lùng đáp. "Anh có bản lĩnh ngoại tình, có bản lĩnh làm người ta có bầu, thì phải có bản lĩnh lo cho người ta chỗ ở. Đừng mang về nhà vợ để diễu võ dương oai."
Tôi gõ tàn thuốc vào chiếc cốc nhựa rẻ tiền trên bàn.
"Còn 18 phút."
Lâm Hạo nghiến răng, nhìn tôi trân trối một lúc lâu. Cuối cùng, anh ta chửi thề một tiếng, quay sang giật tay Tiểu Nhu.
"Đi! Dọn đồ!"
Tiểu Nhu khóc nấc lên, vội vàng tháo chiếc đồng hồ đắt tiền để lại trên bàn, rồi luống cuống gom quần áo nhét vào túi nilon.
Cảnh tượng hỗn loạn, nhếch nhác y như tư cách của bọn họ.
Tôi ngồi đó, im lặng nhìn họ vơ vét những thứ đồ rẻ tiền, lòng nguội lạnh như tro tàn.
15 phút sau.
Cánh cửa đóng sầm lại. Căn nhà trở lại sự im lặng vốn có.
Chỉ còn lại mùi nước hoa rẻ tiền của cô ta vương vất trong không khí và đống lộn xộn họ để lại.
Tôi dụi tắt điếu thuốc.
Cầm điện thoại lên, tôi bấm gọi cho số máy quen thuộc.
"Alo, Luật sư Trần phải không? Xin lỗi vì gọi muộn thế này."
"Tôi muốn soạn đơn ly hôn. Và... chuẩn bị hồ sơ khởi kiện tranh chấp tài sản. Tôi muốn anh ta ra đi tay trắng, không được cầm theo dù chỉ một xu."
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói trầm ổn, chuyên nghiệp: "Đã rõ, Tô tổng. Sáng mai tôi sẽ qua."
Tôi cúp máy, nhìn vào gương.
Người phụ nữ trong gương có đôi mắt đỏ hoe, nhưng khóe miệng lại nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn.
Màn kịch hay, bây giờ mới thực sự bắt đầu.