Căn phòng trọ vỏn vẹn mười lăm mét vuông tối tăm và ẩm thấp.
Tôi dựa lưng vào cửa, trượt dài xuống đất. Cái lạnh từ sàn gạch men ngấm vào da thịt, nhưng không lạnh bằng lòng người.
Ngoại tình sao?
Ba năm trước, Lương Nghiên Tu bị đối thủ cạnh tranh gài bẫy, dự án tâm huyết đứng trước nguy cơ bị hủy bỏ, danh tiếng có thể bị hủy hoại hoàn toàn vì nghi án biển thủ quỹ.
Cách duy nhất để cứu anh, là tôi phải trở thành kẻ phản bội.
Bố của Văn Khanh - Hiệu trưởng trường đại học - hứa sẽ dọn dẹp mọi rắc rối cho anh, với một điều kiện duy nhất: Lương Nghiên Tu phải trở thành con rể ông ta.
Anh là người kiêu ngạo, thà chết chứ không chịu bán mình cầu vinh.
Nên tôi đã giúp anh chọn.
Tôi thuê một gã trai bao, dàn dựng một vở kịch bắt gian tại trận, dùng những lời lẽ tàn nhẫn nhất để sỉ nhục anh, ép anh ký vào đơn ly hôn.
Vết sẹo trên cổ tay này… là cái giá tôi phải trả khi gã trai bao kia lên cơn nghiện, cầm dao khống chế tôi để đòi thêm tiền bịt miệng.
Nhưng Lương Nghiên Tu không biết. Cả thế giới đều không biết.
Họ chỉ biết tôi là con đàn bà dâm loàn, còn anh là vị giáo sư thanh cao, nạn nhân đáng thương.
"Khụ... khụ..."
Tiếng ho khan yếu ớt vang lên từ chiếc giường đơn kê sát góc tường.
Tôi giật mình, vội vàng lau mặt, chạy lại đỡ bà cụ dậy.
"Bà Trương, bà thấy trong người thế nào?"
Bà Trương là hàng xóm cũ, cũng là người duy nhất cưu mang tôi khi tôi bị đuổi khỏi nhà họ Lương với hai bàn tay trắng. Bà không có con cái, coi tôi như cháu ruột.
"Bà không sao..." Bà thều thào, tay run run nắm lấy tay tôi. "Hạ Hạ, đừng tốn tiền mua thuốc nữa. Bà già rồi, chết là hết... Cháu giữ tiền mà lo cho mình."
"Bà đừng nói bậy." Tôi cố nén nước mắt, rót cốc nước ấm. "Bác sĩ nói chỉ cần phẫu thuật là sẽ ổn thôi. Cháu lo được."
Nhưng tôi biết, tôi đang nói dối.
Số tiền phẫu thuật tim lên tới ba trăm triệu. Với công việc rửa bát thuê và tạp vụ hiện tại, tôi làm cả đời cũng không trả nổi.
Sáng hôm sau.
Tôi đến bệnh viện Quốc tế Xuyên Á để nộp viện phí đợt đầu cho bà Trương. Cầm xấp tiền lẻ nhàu nhĩ trên tay, tôi đứng xếp hàng ở quầy thu ngân tầng trệt.
Đúng lúc đó, một nhóm người ồn ào đi lướt qua.
Dẫn đầu là viện trưởng bệnh viện, thái độ khúm núm, nịnh nọt.
Đi ở giữa là một người phụ nữ xinh đẹp, mặc váy bầu hàng hiệu màu trắng, toát lên vẻ đài các, thanh tao. Cô ta đang khoác tay một người đàn ông cao lớn.
Là Văn Khanh và Lương Nghiên Tu.
"Giáo sư Lương, phu nhân, mời lối này. Chúng tôi đã chuẩn bị phòng VIP tốt nhất để khám thai định kỳ." Viện trưởng cười nói.
Văn Khanh cười dịu dàng, ngước nhìn Lương Nghiên Tu: "Anh, em muốn ăn cháo tổ yến ở nhà hàng đối diện sau khi khám xong."
Lương Nghiên Tu gật đầu, ánh mắt cưng chiều: "Được, chiều em hết."
Cảnh tượng hạnh phúc chói mắt khiến tôi muốn quay đi.
Nhưng oan gia ngõ hẹp.
Khi đi ngang qua quầy thu ngân, Văn Khanh vô tình đánh rơi chiếc ví cầm tay đắt tiền.
Nó rơi ngay dưới chân tôi.
Tôi theo phản xạ cúi xuống nhặt lên.
"Cảm ơn..." Văn Khanh mỉm cười quay lại, nhưng nụ cười tắt ngấm khi nhìn thấy gương mặt tôi.
"Hạ... Tinh?"
Lương Nghiên Tu đang nói chuyện với viện trưởng, nghe thấy cái tên đó liền quay phắt lại.
Bốn mắt nhìn nhau.
Tôi mặc bộ đồ công nhân vệ sinh màu xanh nhạt màu vì giặt nhiều lần, tay cầm xấp tiền lẻ, trông nhếch nhác không thể tả.
Còn họ, như những vị thần bước ra từ hào quang.
Văn Khanh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, ánh mắt lóe lên tia khinh thường, cô ta rút từ trong ví ra một xấp tiền mặt dày cộp, mệnh giá 500 ngàn.
"Hóa ra là chị Hạ. Cảm ơn chị đã nhặt giúp tôi. Chị làm việc ở đây sao?"
Cô ta cố tình nhấn mạnh hai chữ "làm việc", rồi dúi xấp tiền vào tay tôi như bố thí cho kẻ ăn mày.
"Cầm lấy đi, coi như tiền bo."
Lương Nghiên Tu đứng bên cạnh, lạnh lùng quan sát, không hề có ý định ngăn cản vợ mình sỉ nhục người cũ.
Tôi nhìn xấp tiền trên tay, rồi nhìn vẻ mặt giả tạo của Văn Khanh.
Máu nóng trong người tôi sôi lên.
Tôi nhếch môi cười, một nụ cười rạng rỡ đến chói mắt.
"Bà Lương khách sáo quá."
Tôi cầm xấp tiền, giơ lên cao, rồi từ từ... thả tay ra.
Những tờ tiền xanh bay lả tả xuống sàn bệnh viện sạch bong như những chiếc lá khô.
"Tiếc quá, tay tôi vừa dọn vệ sinh toilet xong, bẩn lắm. Tiền của cô... chắc cũng dính mùi rồi."
Tôi phủi phủi tay như vừa chạm phải thứ gì dơ bẩn, ngẩng cao đầu nhìn thẳng vào mắt Lương Nghiên Tu đang tối sầm lại.
"Với lại, tôi tuy nghèo, nhưng không có thói quen nhận tiền của 'tiểu tam' lên ngôi chính thất. Sợ xui xẻo."
Nói xong, tôi quay người bước đi, để lại sau lưng sự im lặng chết chóc và ánh mắt như muốn giết người của đám đông.
Cuộc chiến này, bây giờ mới thực sự bắt đầu.