Trong phòng khách tối đen như mực, tôi chỉ bật một chiếc đèn bàn nhỏ.
Trên bàn trà bày một túi cam, đó là cam mẹ mua cho tôi.
Tôi mở ra, lấy một quả.
Bóc lớp vỏ bên ngoài, tước bỏ những sợi gân bên trên, chia quả cam đã bóc xong làm đôi.
Ngậm lệ ăn hết múi này đến múi khác, dòng nước chua chát thấm đẫm vào lòng.
"Ba gạt người, rõ ràng, rõ ràng càng ăn càng chua, chẳng thấy ngọt chút nào cả."
Tôi ngồi thẫn thờ trên ghế sofa ôm gối khóc nức nở, nhìn trăng lặn, mặt trời mọc.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào, làm đau đôi mắt tôi.
Tôi mới bàng hoàng nhận ra, trời đã sáng rồi.
Tôi lắc lắc cái đầu nặng trịch, đứng dậy đi vệ sinh cá nhân.
Nhìn thấy bản thân trong gương giống như một con ma vậy, không hề sợ hãi, cũng chẳng hề ngạc nhiên.
Tôi tự trang điểm cho mình để che đi khuôn mặt tiều tụy.
Mặc một chiếc váy liền thêu hoa màu trắng, loài hoa thêu trên đó là hoa cúc họa mi, đại diện cho niềm vui, sự vô lo vô nghĩ.
Đây là món đồ mẹ làm cho tôi lúc bà còn tỉnh táo, tôi vẫn luôn không nỡ mặc.
Mở cửa ra, Thịnh Nam Tu đang ngồi trên mặt đất đầy bụi bặm.
Bộ vest đắt tiền trên người anh, bao gồm cả anh và tất cả mọi thứ ở nơi này đều lạc quẻ với nhau.
"Em ổn chứ?"
Tôi ôm chặt chiếc hộp trong tay, gật đầu.
Thịnh Nam Tu lái xe đưa tôi đến nghĩa trang, tôi không từ chối.
Đây vốn là mảnh đất tôi chọn cho chính mình, người nằm bên trong đáng lẽ phải là tôi.
Mẹ ơi, Miên Miên sẽ sớm đến tìm mẹ thôi.
Đợi Miên Miên một chút nhé, có được không.
Tôi từ dưới đất đứng dậy, chân run lên, suýt chút nữa lại quỳ xuống.
Cũng may Hạ Hằng đã đỡ lấy tôi.
Ra khỏi nghĩa trang.
Tôi nói với Thịnh Nam Tu: "Cảm ơn."
Cảm ơn anh đã đưa tôi đến, cảm ơn anh đã đến dự tang lễ của mẹ tôi.
Anh nhìn tôi: "Xin lỗi, Miên Miên."
Tôi sững người một lát.
Anh nói: "Anh biết hết cả rồi."
Lúc này Thịnh Nam Tu ở gần tôi như vậy, gần đến mức tôi chỉ cần vươn tay ra là có thể chạm tới.
Vốn dĩ tôi đáng lẽ phải sợ hãi, sợ anh biết được chuyện đó.
Lúc này nội tâm lại vô cùng bình thản, không gợn chút sóng lòng.
"Anh biết ban đầu em chia tay với anh là vì bất đắc dĩ, anh không nên hận em, không nên..."
Hóa ra anh ấy nói về chuyện này à.
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt: "Đều đã qua rồi."
Quay người, nhìn sang Hạ Hằng bên cạnh: "Chúng ta đi thôi."
"Miên Miên, chúng ta thực sự không thể bắt đầu lại từ đầu sao?"
Giọng nói của Thịnh Nam Tu có chút khàn khàn.
Tôi không hiểu, lời này của anh có ý gì.
Anh rõ ràng đã đính hôn rồi, vậy mà còn nói với tôi những lời như vậy.
Tôi quay lưng về phía anh, chỉ nói.
"Hãy bước tiếp đi, đừng quay đầu lại."
Trong gương chiếu hậu, bóng dáng Thịnh Nam Tu xa dần rồi biến mất nơi góc rẽ.
Tôi tựa vào cửa kính xe, chậm chậm nhắm đôi mắt lại.
Tôi quá mệt mỏi rồi.
Ngủ một lát thôi.
Tôi hôn mê suốt một tuần lễ, lúc tỉnh dậy đã là cuối thu.
Mọi thứ đều trở nên tiêu điều, nhưng tôi vẫn muốn ra ngoài đi dạo, nhìn ngắm một chút.
Tôi nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ rất lâu.
Cuối cùng vẫn chống tay vào tường chậm rãi bước ra khỏi phòng bệnh, ở cuối hành lang.
Tôi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, hình như là Thịnh Nam Tu.
Cách một khoảng cách, anh định thần nhìn tôi trân trân.
Tôi đưa tay dụi dụi mắt, anh đã biến mất rồi.
Đại khái là tôi thực sự sắp chết rồi nên mới xuất hiện ảo giác chăng.
Tôi đi đến bên bồn hoa ngồi xuống, hơi thở hỗn loạn, cơn đau co kéo lục phủ ngũ tạng.
Giống như muốn xé toạc lá phổi ra vậy.
Trước mắt xuất hiện một chai nước khoáng, tầm mắt tôi hướng lên trên nhìn thấy Thịnh Nam Tu.
Trong nhất thời, tôi chẳng phân biệt nổi đâu là hiện thực đâu là mộng cảnh nữa.
Thấy tôi mãi không có động tác gì.
Anh dứt khoát ngồi xuống bên cạnh tôi, ân cần vặn nắp chai rồi đưa nước cho tôi.
Không phải là mơ rồi.
Tôi vươn tay nhận lấy: "Cảm ơn."
Thịnh Nam Tu cau mày nhìn tôi, sắc mặt chẳng tốt chút nào.
"Miên Miên, em gầy quá."
Tôi cúi đầu, kéo kéo ống tay áo che đi cổ tay gầy guộc khẳng khiu của mình.
Cho dù là đến cuối cùng, tôi vẫn không muốn để anh nhìn thấy bộ dạng này của tôi.
Tôi nhếch môi, cố gắng mỉm cười: "Qua một thời gian nữa sẽ khỏe thôi."
Yên lặng một lát.
Thịnh Nam Tu hỏi: "Ôn Miên, có phải em thích Hạ Hằng rồi không?"
Tôi lắc đầu, chẳng nói gì cả.
Những chiếc lá vàng úa trên đầu theo gió rụng xuống, lặng lẽ rơi trên mặt đất.
Tôi đặt chai nước khoáng kia xuống, đi về phía tòa nhà.
"Về đi, đừng đến đây nữa."
Sau ngày hôm đó Thịnh Nam Tu không bao giờ đến nữa.