Giọng điệu của Ôn Miên mềm mỏng lại.
Cô ấy nói là mua cho người già.
Tôi trầm mắt xuống, bình tĩnh suy nghĩ.
Ôn Miên muốn mua đất nghĩa trang, lẽ nào người nhà cô ấy xảy ra chuyện gì rồi sao?
Tôi còn chưa kịp mở miệng đồng ý, Ôn Miên đã tự ý cầm bút ký xuống hợp đồng.
Nhìn nụ cười đắc ý của cô ấy, tôi lại nghĩ, nếu người nhà xảy ra chuyện thì cô ấy sao có thể vui vẻ như vậy được?
Nhất thời cảm thấy cô ấy đang giả khổ bán thảm, nỗi hận thù trong tôi đối với cô ấy càng sâu hơn.
Cô ấy vốn dĩ trước nay luôn rất giỏi diễn kịch mà.
"Mục đích của cô Ôn đã đạt được rồi, có thể đi được rồi, sau này tốt nhất đừng xuất hiện trước mắt tôi nữa."
Đã nói là không gặp.
Vậy mà chẳng bao lâu sau lại gặp lại cô ấy trong một bữa tiệc rượu.
Tôi rõ ràng biết tửu lượng của cô ấy không tốt, nhưng vẫn công khai làm khó cô ấy.
Chỉ cần cô ấy mở miệng, cúi đầu một cái, hợp đồng tôi sẽ ký ngay.
Vậy mà cô ấy chẳng hé nửa lời, cư nhiên còn bưng rượu đến kính tôi, uống hết ly này đến ly khác.
Tôi không ngờ từ bao giờ mà tửu lượng của cô ấy lại tốt đến thế.
Tôi không ngờ cô ấy vì một cái hợp đồng mà lại liều mạng đến vậy.
Cô ấy là sinh viên ưu tú khoa mỹ thuật, nhà dù có phá sản thì cũng chẳng đến mức đi làm nhân viên kinh doanh chứ.
Bác trai bác gái sao có thể đồng ý được cơ chứ.
Cuối cùng tôi vẫn không đành lòng, giật phắt ly rượu trên tay cô ấy: "Đủ rồi!"
Ôn Miên cầm hợp đồng, cung kính đưa tới trước mặt tôi: "Thịnh tổng, bây giờ có thể ký hợp đồng được chưa?"
Ký xong hợp đồng, cô ấy bước thẳng ra ngoài.
Tôi đuổi theo sau.