Ôn Miên ngay cả nhìn tôi một cái cũng không muốn.
Sắc mặt cô ấy rất tệ, mỗi hơi hít thở đều như một chiếc túi vải rách có gió lùa vào vù vù.
Cô ấy giận dữ trừng mắt nhìn tôi: "Thịnh Nam Tu, anh buông ra!"
Nhìn bộ dạng tổn thương của cô ấy, trong tích tắc tôi bỗng mủi lòng.
Hình như tôi đã sai rồi.
Lời thốt ra khỏi miệng: "Ôn Miên, chúng ta làm hòa đi."
Ôn Miên rõ ràng là đang cười, nhưng nước mắt lại trào ra.
"Tôi biết anh hận tôi, không cần thiết phải nói những lời như vậy để lấy tôi ra làm trò vui đâu."
Tôi nói tôi nghiêm túc, nhưng cô ấy không tin nữa rồi.
Cô ấy nói: "Thịnh Nam Tu, có phải tôi chết rồi thì anh sẽ không còn hận tôi nữa không?"
Tôi chết lặng tại chỗ, trái tim như bị một cái gai đâm mạnh vào.
Cô ấy bỗng nhiên ngất xỉu ngay trước mặt tôi, còn nôn ra rất nhiều máu.
Giống như có thứ gì đó sụp đổ tan tành, trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ.
Tôi không muốn cô ấy xảy ra chuyện, tôi không muốn thế chút nào.
Tôi bế cô ấy chạy đến bệnh viện, bác sĩ nói cô ấy không có gì đáng ngại.
Bác sĩ Hạ nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng, bộ dạng như thể tôi đang nợ tiền anh ta vậy.
Khi Ôn Miên nhìn tôi, trong mắt không hề có chút hơi ấm nào.
Nhưng khi nhìn thấy Hạ Hằng, trong mắt rõ ràng là sự vui vẻ.
Tôi khiến cô ấy chán ghét đến mức đó sao?
Hạ Hằng tìm đến tôi, anh ta nói: "Tôi hy vọng sau này anh đừng xuất hiện trước mặt Ôn Miên nữa, cũng đừng làm khó cô ấy nữa."
"Bác sĩ Hạ, anh có tư cách gì? Lại dựa trên thân phận gì mà nói với tôi những lời này?"
Hạ Hằng cười lạnh, không trả lời câu hỏi của tôi mà hỏi ngược lại:
"Anh vẫn luôn nghĩ ban đầu Ôn Miên ở bên anh là diễn kịch? Đùa giỡn tình cảm của anh sao?
Vậy sao anh không nghĩ xem, nhà họ Ôn chỉ có một mình cô ấy là con gái, Ôn Miên chính là báu vật trong lòng bàn tay của ba mẹ và bà nội cô ấy.
Nếu cô ấy thực sự nói không thích anh, không muốn liên hôn với anh, anh nghĩ người nhà cô ấy sẽ không đồng ý sao?"
"Anh có ý gì?"
Tôi bỗng chốc siết chặt ly trà trong tay.
Hạ Hằng không muốn nói nhiều: "Tôi không có nghĩa vụ phải nói cho anh biết, muốn biết thì tự mình đi mà tra."
Tôi thức trắng đêm quay về Vân Thành.
Lúc đó mới biết ban đầu Ôn Miên chia tay với tôi là vì bất đắc dĩ.
Mà tôi đã làm gì chứ, tôi chỉ vì sự lạnh lùng của cô ấy, chỉ vì vài câu nói mà đã hiểu lầm cô ấy sâu sắc đến vậy.
Tất cả mọi người đều phản đối, không tán thành việc tôi làm người trang điểm tử thi, trong mắt họ thì làm việc với người chết là điềm không lành.
Mỗi khi nhắc đến nghề trang điểm tử thi, ai nấy đều giữ kín miệng không nói.
Chỉ có Ôn Miên là khác.
Cô ấy nói: "Mỗi nghề nghiệp đều có ý nghĩa tồn tại của nó, nhưng theo em thấy thì người trang điểm tử thi là nghề nghiệp dịu dàng, cô độc mà thiêng liêng nhất trên thế giới này."
"Họ dùng đôi bàn tay dịu dàng để mang lại vẻ đẹp vĩnh hằng cho người đã khuất, gửi gắm hơi ấm và sự an tĩnh cuối cùng."
"Thịnh Nam Tu, đừng bao giờ để ánh mắt hay lời nói của thế gian trói buộc mình.
Anh chính là anh, hãy sống cho chính mình, hãy đi làm những gì anh muốn, những gì anh thấy có ý nghĩa."
Khoảnh khắc đó, dường như có những tia nắng ấm áp xua tan đi bóng tối, sưởi ấm cả thế giới.
Do tính chất đặc thù của công việc, thời gian không cố định, phải trực 24/24.
Thường xuyên chỉ cần một cuộc điện thoại gọi tới là tôi phải chạy về làm việc ngay.
Nhưng Ôn Miên chưa bao giờ oán than tôi nửa lời, thường xuyên cùng tôi tăng ca đến tận nửa đêm.
Cảnh tượng nào mà cô ấy chưa từng thấy qua chứ.
Vậy mà tôi lại ngu ngốc tin vào những lời nói đó của cô ấy, thậm chí còn cho rằng cô ấy cũng giống như bọn họ.
Chia tay bốn năm, vì lòng oán hận đối với cô ấy mà tôi không cho phép ai nhắc đến cô ấy trước mặt mình.
Cũng không còn làm nghề trang điểm tử thi nữa.
Đến tận bây giờ mới biết lúc đó cô ấy đã tuyệt vọng và đau khổ đến nhường nào.
Người thân lần lượt qua đời, mẹ trọng bệnh hôn mê bất tỉnh.
Vậy mà tôi lại rời bỏ cô ấy vào lúc cô ấy khó khăn nhất.
Rời bỏ vào lúc cô ấy cần sự giúp đỡ nhất.
Thậm chí còn hận cô ấy.
Thịnh Nam Tu à Thịnh Nam Tu, mày thật là khốn nạn!
Tôi đã hủy bỏ cuộc hôn nhân với Cố Tình.
Ban đầu sở dĩ đính hôn với cô ấy chẳng qua chỉ là kế sách tạm thời mà thôi.
Vì lợi ích của hai nhà.
Hiện giờ tôi đã giúp cô ấy ngồi vững vào vị trí chủ tịch tập đoàn Cố thị.
Đương nhiên không còn cần đến hôn ước để duy trì lợi ích giữa hai nhà nữa.
Xử lý xong mọi chuyện, tôi mới quay lại Thâm Thành.
Mùa thu ở Thâm Thành rất lạnh, dường như muốn đóng băng tất cả mọi thứ.
Mẹ của Ôn Miên qua đời rồi.
Trên đời này cô ấy chỉ còn lại một người thân duy nhất như vậy thôi.
Tôi không dám nghĩ lúc này cô ấy sẽ đau khổ đến mức nào.
Trong đêm tối, tôi ngước nhìn lên chút ánh sáng le lói từ căn phòng trên tòa nhà cao tầng kia.
Tôi biết cô ấy vẫn chưa ngủ.
Cũng biết đêm nay đối với cô ấy là một đêm khó khăn nhất, bi thương nhất.
Cũng giống như bốn năm trước vậy.
Tôi hận chính mình, mỗi lần cô ấy gặp khó khăn nhất thì tôi đều không có mặt.
Tôi không dám đường đột đến làm phiền cô ấy, tôi sợ cô ấy không muốn nhìn thấy tôi.
Chỉ có thể lặng lẽ đứng canh dưới lầu.