Hạ Hằng nói cho tôi biết, Miên Miên bị ung thư, ung thư phổi giai đoạn cuối.
Lúc đó tôi mới bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra mảnh đất nghĩa trang đó là cô ấy mua cho chính mình.
Lần ở bữa tiệc rượu bất chấp cả mạng sống mà uống rượu là bởi vì thực sự rất thiếu tiền.
Cô ấy ung thư giai đoạn cuối không được uống rượu, vậy mà tôi còn ép cô ấy uống rượu.
Thường xuyên xuất hiện ở bệnh viện là bởi vì phải điều trị.
Dường như có một chiếc lồng khổng lồ đang giam cầm tôi thật chặt, một bàn tay vô hình muốn bóp nghẹt cổ họng tôi.
Chân tôi lùi lại phía sau, vấp ngã trên mặt đất.
Những con sóng dữ dội như một con dã thú muốn nuốt chửng tôi vào lòng biển sâu.
Tôi yêu Ôn Miên đến thế.
Tại sao lại trở thành người làm cô ấy tổn thương sâu sắc nhất cơ chứ.
Tôi nằm trên mặt đất, bầu trời xám xịt hiện lên hình bóng của Ôn Miên.
Cô ấy vốn dĩ đang cười, bỗng nhiên biến sắc mặt.
"Thịnh Nam Tu, có phải tôi chết rồi thì anh sẽ không còn hận tôi nữa không?"
"Thịnh Nam Tu, tôi chết rồi anh có vui không?"
Tôi run rẩy đưa tay che mặt, không dám nhìn cô ấy nữa.
Cả người giống như bị ném vào hầm băng lạnh giá.
Không, không phải như vậy!
Miên Miên anh không hận em, không hận em đâu!
Em quay về được không?
Tôi bò dậy từ dưới đất, lảo đảo chạy ra khỏi nghĩa trang.
Trong miệng lẩm bẩm: "Không phải như vậy, không phải như vậy."
Tôi tự nhốt mình trong phòng, sống dật dờ hết ngày này qua ngày khác.
Hết tuần này qua tuần khác, dùng rượu để làm tê liệt bản thân.
Miên Miên à Miên Miên, tại sao ngay cả trong giấc mơ em cũng không chịu đến gặp anh chứ?
Trong đầu tôi nảy sinh một ý nghĩ không nên có.
Nếu Miên Miên đã không chịu đến gặp tôi, vậy thì tôi đi tìm cô ấy là được rồi.
Đúng vậy, tôi có thể đi tìm cô ấy.
Tôi chống tay xuống đất bò dậy từ trong mớ hỗn độn, cầm lấy chìa khóa xe.
Chiếc xe lao vun vút trên đường lớn.
Tôi phải đi đâu để tìm Miên Miên đây?
Đến nghĩa trang tìm Miên Miên, tìm Miên Miên.
Hạ Hằng gọi điện tới: "Thịnh Nam Tu, mẹ kiếp anh có phải điên rồi không!"
"Ôn Miên đã chết rồi, anh định đi đâu tìm cô ấy!"
Chết rồi sao?
Vậy thì tôi xuống dưới đó tìm cô ấy vậy.
Tôi cười khẽ, rồi bỗng nhiên cười điên dại.
"Tôi điên rồi, từ khoảnh khắc Ôn Miên chết đi là tôi đã hoàn toàn điên rồi!"
Tôi cúp điện thoại.
Chiếc xe lao lên cầu, tôi cầm vô lăng bất chấp tất cả đâm gãy lan can.
Chiếc xe bay ra ngoài, rơi xuống dòng nước sông cuồn cuộn.
Tôi nhắm chặt hai mắt, chờ đợi cái chết giáng xuống.
Miên Miên, anh sai rồi.
Em có thể đi chậm lại một chút, chờ anh được không...