Thịnh Nam Tu chết rồi.
Lúc vớt từ dưới sông lên cơ thể trắng bệch, trương phình...
Toàn thân bốc lên một mùi hôi thối khó chịu...
Anh ta chết vào ngày thứ hai mươi sau khi Ôn Miên ra đi.
Tôi chưa từng nghĩ cái chết của Ôn Miên lại khiến anh ta trở nên cố chấp, tinh thần bất ổn đến vậy.
Tôi bỗng cảm thấy anh ta hình như cũng không còn đáng hận đến thế nữa.
Ôn Miên đã nói với tôi rằng Thịnh Nam Tu trước đây là người trang điểm tử thi.
Lúc mới nghe tôi đã rất kinh ngạc, không phải kinh ngạc vì nghề nghiệp đó.
Mà là kinh ngạc vì một thiên chi kiêu tử như Thịnh Nam Tu cư nhiên lại chọn làm người trang điểm tử thi.
Người trang điểm tử thi đã chứng kiến biết bao cảnh sinh ly tử biệt, anh ta càng nên trân trọng sự sống, kính sợ sự sống mới đúng.
Càng nên sống thật tốt mới phải.
Tôi nghĩ, chắc hẳn anh ta yêu Ôn Miên sâu đậm lắm.
Di hài của Thịnh Nam Tu được người nhà đưa về Vân Thành.
Người nhà anh ta luôn cho rằng nếu không phải vì Ôn Miên thì anh ta đã không chết.
Nếu không phải do sự ngăn cản của họ, Thịnh Nam Tu và Ôn Miên vốn dĩ đã có thể hạnh phúc ở bên nhau rồi.
Thôi bỏ đi, tôi đạo lý gì với họ cơ chứ.
Nói không thông đâu.
Từ ngày Ôn Miên đến Thâm Thành, kết cục của cô ấy và Thịnh Nam Tu dường như đã được định sẵn từ trong bóng tối rồi.
Lần đầu tiên gặp Ôn Miên là ở phòng khám.
Tôi đưa bản báo cáo chẩn đoán xác nhận ung thư cho cô ấy, cô ấy vô cùng bình tĩnh.
Thông thường bệnh nhân sẽ có cảm xúc quá khích, không chịu chấp nhận kết quả này.
Ôn Miên thản nhiên chấp nhận: "Bác sĩ, tôi còn sống được bao lâu?"
Tôi nhìn cô ấy một cách nghiêm túc.
Những bệnh nhân khác sẽ nói: "Bác sĩ, cầu xin anh nhất định phải chữa khỏi cho tôi."
Hoặc là nghi ngờ kết quả chẩn đoán.
Tôi cúi đầu nhìn xấp tài liệu trên tay.
"Tình hình không mấy lạc quan, tôi khuyên cô nên sớm nhập viện để tiếp nhận điều trị, tích cực phối hợp điều trị thì sẽ ổn thôi."
Cô ấy không hề do dự, chỉ bảo tôi kê cho cô ấy ít thuốc kháng ung thư.
Không bằng lòng tiếp nhận điều trị.
Tôi định bụng cứ kê thuốc để trấn an cô ấy trước, sau đó sẽ từ từ khuyên bảo sau.
Thuốc này uống một mạch ròng rã nửa năm trời, cô ấy vẫn không chịu nhập viện điều trị.
Thế là tôi bắt đầu đi điều tra tình hình của Ôn Miên.
Phát hiện ra cô ấy còn có một người mẹ đang nằm viện, tôi nghĩ cô ấy là vì tiền nên mới không chịu tiếp nhận điều trị.
Tôi tìm đến nơi làm việc của Ôn Miên, cho dù khuyên nhủ thế nào cô ấy cũng không chịu.
Cho đến khi mẹ của Ôn Miên tỉnh lại, dưới sự đe dọa hết lần này đến lần khác của tôi, cô ấy mới đồng ý tiếp nhận điều trị.