Lúc tán gẫu, cô ấy có kể cho tôi nghe về hoàn cảnh gia đình mình.
Duy chỉ có cái tên Thịnh Nam Tu là chưa từng được nhắc đến.
Cho đến lần đến nhà Ôn Miên đó, tôi lần đầu tiên nghe thấy cái tên này.
Ôn Miên nói một cách nhẹ tênh: "Đều đã qua rồi."
Nhưng ánh mắt cô ấy rõ ràng là sự bi thương.
Sau đó cô ấy vì uống rượu dẫn đến bệnh tình trở nặng, được người ta đưa đến bệnh viện.
Tôi mới biết người đưa cô ấy đến
là Thịnh Nam Tu, cũng là vì anh ta mà Ôn Miên mới ra nông nỗi này.
Sau một hồi trách mắng, cô ấy mới nói ra sự thật.
Ôn Miên nói, cô ấy muốn xuất viện, muốn về nhà.
Tôi muốn nói rằng tôi sẽ chữa khỏi cho cô.
Những lời như vậy nói nhiều rồi ngay cả chính tôi cũng tin, nhưng sự thật là tôi không cứu nổi cô ấy.
Tôi không chữa khỏi cho cô ấy được nữa rồi.
Tay tôi bất lực buông thõng, không dám nhìn cô ấy.
Sau khi đưa Ôn Miên về nhà.
Tôi quay lại bệnh viện lật xem tất cả hồ sơ, tài liệu.
Kết quả nhận được vẫn là ung thư phổi giai đoạn cuối, tỷ lệ sống sót tương đối thấp.
Tôi bỗng cảm thấy bản thân mình thật vô dụng.
Không cứu được cô ấy, cũng không cứu được mẹ cô ấy.
Tôi vẫn nhớ như in cảnh tượng Ôn Miên quỳ xuống đất cầu xin tôi cứu lấy mẹ cô ấy.
Cảnh tượng đó cứ ám ảnh tôi như một cơn ác mộng vậy.
Tang lễ của mẹ Ôn Miên kết thúc.
Thịnh Nam Tu hỏi cô ấy: "Miên Miên, chúng ta thực sự không thể bắt đầu lại từ đầu sao?"
Mặc dù tôi không thích Thịnh Nam Tu, cũng không muốn Ôn Miên ở bên anh ta.
Nhưng trong lòng vẫn có một chút bốc đồng, tôi muốn nói cho Thịnh Nam Tu biết.
Ôn Miên sống chẳng còn được bao lâu nữa.
Vì đã là những giây phút cuối cùng của cuộc đời rồi, tôi hy vọng cô ấy được vui vẻ đi nốt quãng đời còn lại.
Ôn Miên đã ngăn tôi lại: "Tôi không muốn anh ấy biết."
Cô ấy đã tâm sự với tôi rất nhiều.
"Lần đầu gặp lại anh ấy ở Thâm Thành, thâm tâm tôi đã rất vui, cũng có ý muốn làm hòa với anh ấy."
"Nhưng khi biết anh ấy đã đính hôn rồi, sắp sửa kết hôn rồi. Tôi đã rất buồn, nhưng rồi nhanh chóng tỉnh táo lại."
"Tôi hiểu sâu sắc rằng tôi và anh ấy định sẵn là không thể nào rồi."
"Ánh nắng đến muộn không thể cứu vãn được đóa hướng dương đã héo tàn, tôi không muốn anh ấy thương hại tôi."
"Nhưng kiếp sau, tôi không muốn gặp lại anh ấy nữa."
Tôi dời tầm mắt đi nơi khác, giọng nói rất thấp: "Ôn Miên, xin lỗi cô, tôi đã không thể chữa khỏi cho cô..."
Sắc mặt cô ấy trắng bệch, đôi môi không còn chút huyết sắc, mỉm cười nhìn tôi:
"Hạ Hằng, anh là bác sĩ, là một người bình thường chứ không phải thần tiên, đừng tự trách mình nữa."
Vành mắt nóng lên, tôi vội vã chạy ra khỏi phòng bệnh.
Hành lang quá đỗi tĩnh lặng, tôi tựa lưng vào tường rồi ngồi thụp xuống, ôm lấy đầu.
Nước mắt mất kiểm soát rơi xuống mặt sàn lạnh lẽo.
Nỗi đau đớn chưa từng có như sóng triều bủa vây khắp toàn thân tôi.
Ôn Miên thu dọn đồ đạc để rời khỏi bệnh viện.
Trong lòng tôi bỗng thấy sợ hãi vô cớ, sợ cô ấy sẽ làm điều gì dại dột.
"Tôi muốn đi thăm mẹ tôi."
Tôi vì lý do công việc nên không đi cùng cô ấy được.
Đi đến cửa, tôi quay đầu gọi cô ấy: "Ôn Miên, nhất định phải quay lại nhé."
Cô ấy đã hứa với tôi là sẽ quay lại.
Vậy mà cô ấy đã thất hứa.
Tôi đứng trong căn phòng bệnh trống rỗng.
Trong căn phòng bệnh mà Ôn Miên từng ở, trong một khoảnh khắc dường như tôi nhìn thấy cô ấy đang gọi tôi.
"Bác sĩ Hạ, cảm ơn anh."
Cô ấy đặt thẻ ngân hàng lên bàn: "Bác sĩ Hạ, thật sự xin lỗi, tôi lại có việc phải nhờ vả anh rồi.
Ở Thâm Thành tôi không có người bạn nào cả, người duy nhất tôi có thể nghĩ tới và sẽ giúp đỡ tôi chỉ có anh thôi."
"Sau khi tôi chết, làm ơn hãy chôn tôi bên cạnh mẹ tôi.
Trong thẻ ngân hàng có một triệu tệ, vốn dĩ là để dành dưỡng già cho mẹ tôi, hiện giờ không dùng đến nữa rồi."
"Trừ đi tiền mua đất nghĩa trang cho tôi và tiền viện phí của tôi thời gian qua, số còn lại coi như là tiền thù lao, cảm ơn bác sĩ Hạ suốt hai năm qua đã chăm sóc cho tôi và mẹ tôi."
Tôi đã đem số tiền còn lại quyên góp cho các tổ chức từ thiện, dành cho những người cần sự giúp đỡ.
Coi như là làm việc thiện tích đức cho Ôn Miên vậy.
Kiếp này cô ấy đã quá khổ rồi, hy vọng kiếp sau cô ấy có thể được hạnh phúc và vui vẻ.
--Hoàn--