Tôi và Thịnh Nam Tu học cùng một trường đại học.
Lần đầu tiên gặp mặt là khi tôi ra ngoài vẽ ký họa, lúc quay về đi ngang qua một con hẻm nhỏ thì gặp phải mấy tên lưu manh.
Chính Thịnh Nam Tu đã cứu tôi.
Gặp lại lần nữa là tại bữa tiệc do hai nhà sắp xếp, cha mẹ hai bên có ý định liên hôn.
Vì chuyện đó mà bản thân tôi vốn đã có thiện cảm với Thịnh Nam Tu, đương nhiên sẽ không phản đối việc liên hôn.
Tôi vốn tưởng Thịnh Nam Tu sẽ phản đối việc liên hôn, không ngờ anh lại phá lệ đồng ý.
Ở trường đại học, anh là nam thần lạnh lùng được toàn trường công nhận, đã từ chối vô số người theo đuổi.
Anh giống như một trích tiên không màng khói lửa nhân gian rơi xuống phàm trần vậy.
Ăn xong một bữa cơm, tôi và Thịnh Nam Tu không nói chuyện với nhau mấy.
Nhưng cũng coi như hòa hợp.
Ăn cơm xong, Thịnh Nam Tu lái xe đưa tôi về nhà.
"Ôn Miên."
Anh gọi tôi lại.
"Tôi không ghét em."
Tôi khẽ cười: "Tôi biết."
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi tiếp xúc với anh, tôi có thể cảm nhận được anh không ghét tôi, và cũng chỉ có vậy thôi.
Tôi quay người định rời đi, Thịnh Nam Tu nắm lấy cánh tay tôi.
"Tôi không ghét em, ngược lại tôi có thiện cảm với em, chúng ta có thể thử tìm hiểu nhau xem sao."
Tôi ngây người nhìn anh.
Anh buông tay, giải thích: "Hôn nhân không có tình cảm sẽ không hạnh phúc, chúng ta cứ tìm hiểu nhau một thời gian, nếu em đối với tôi... giữa chúng ta vẫn không có tình cảm, thì sẽ hủy bỏ hôn ước."
"Được."
Tôi chẳng cần suy nghĩ gì mà đồng ý ngay.
Ngày đính hôn, Thịnh Nam Tu hứa sẽ đối xử tốt với tôi cả đời.
Anh nắm lấy tay tôi, đầu ngón tay mơn trớn chiếc nhẫn trên ngón tay giữa của tôi.
Đôi mắt tràn ngập sự dịu dàng như muốn trào ra ngoài.
Anh cúi đầu hôn xuống: "Miên Miên, vị hôn thê của anh."
"Miên Miên, hôm nay em có vui không?"
Tôi đỏ mặt, cụp mắt xuống: "Vui ạ."
Thịnh Nam Tu ôm lấy tôi, vùi đầu vào cổ tôi, nói rất nhiều chuyện.
Tôi chỉ nghe thấy anh nói: "Miên Miên, còn nửa năm nữa thôi là anh có thể cưới được em rồi."
Tiếc rằng cảnh đẹp chẳng dài lâu, một biến cố bất ngờ ập đến, nhà họ Ôn phá sản.
Tôi đề nghị chia tay với Thịnh Nam Tu, đơn phương hủy bỏ hôn ước.
Trong cơn mưa lớn, Thịnh Nam Tu chất vấn tôi: "Ôn Miên! Tại sao!"
"Không có tại sao cả, em không còn thích anh nữa, chỉ đơn giản vậy thôi."
Nước mưa hòa lẫn với nước mắt tuôn rơi, Thịnh Nam Tu tức giận đến mức toàn thân run rẩy:
"Ôn Miên, em lừa người!"
"Có phải vì nhà họ Ôn phá sản rồi nên em mới muốn chia tay với anh không, em còn có anh mà, em không có một mình đâu."
Không phải tôi chưa từng vì lời nói của anh mà dao động.
Cuối cùng lý trí vẫn chiến thắng tất cả.
Tôi lạnh lùng nhìn anh: "Không phải!"
"Thịnh Nam Tu, em ghét anh, ghét công việc của anh, anh làm em cảm thấy kinh tởm."
"Nếu không phải vì hai nhà liên hôn, em không muốn làm trái ý cha mẹ, thì ngay cả những lời nịnh bợ anh em cũng lười nói chứ đừng nói là yêu anh."
"Chia tay đi, Thịnh Nam Tu."
Thịnh Nam Tu vô cùng kinh ngạc, đôi bàn tay buông thõng bên sườn siết chặt thành nắm đấm, đôi môi mấp máy: "...Được."
Có lẽ anh thật sự bị lời nói của tôi làm tổn thương nên không bao giờ xuất hiện nữa.
Khoảng thời gian đó là khoảnh khắc đau khổ nhất trong cuộc đời tôi.
Ba và bà nội qua đời, mẹ bị kích động mạnh nên nằm trên giường bệnh hôn mê bất tỉnh.
Tôi ngồi trên xích đu, bên cạnh đặt hai chiếc hộp hình vuông.
Xích đu đung đưa, dường như ba vẫn còn đó.
Ông đang đẩy tôi kìa.
"Ba dùng lực đi, đẩy con cao hơn chút nữa."
Bà nội ở bên cạnh cười khúc khích.
Mẹ ở bên cạnh hét lên: "Cẩn thận chút, chú ý an toàn đấy."
Chỉ trong nháy mắt, tôi đã tỉnh táo lại.
Ba và bà nội của tôi, họ đã biến thành những ngôi sao trên trời rồi.