Tôi không quay lại bệnh viện mà về căn nhà thuê ở ngoại ô thành phố.
Nơi này xa trung tâm thành phố, nhưng được cái tiền thuê nhà rẻ hơn trong trung tâm.
Giao thông cũng coi như thuận tiện.
"Mẹ, con về rồi đây."
Mẹ đang bận rộn trong bếp nên không nghe thấy.
Bầu trời vốn dĩ đang sáng sủa ngoài cửa sổ bỗng chốc mây đen bao phủ, những hạt mưa lớn bắt đầu rơi lác đác.
Tôi vội vàng đi đóng cửa sổ, thu quần áo đang phơi ngoài ban công.
Nghe thấy tiếng động, mẹ cầm xẻng nấu ăn thò đầu ra nhìn tôi: "Miên Miên về rồi à."
Mấy ngày không gặp, tóc mẹ lại bạc thêm nhiều, trông già nua đi trông thấy.
"Rửa tay đi rồi vào ăn cơm thôi."
Trên bàn ăn có bốn món mặn một món canh, đều là những món tôi, ba và bà nội thích ăn.
Bốn bộ bát đũa đã được bày sẵn.
Mẹ cởi tạp dề, nhíu mày hỏi tôi: "Miên Miên, ba và bà nội con đâu rồi?"
Lồng ngực bỗng chốc như có một tảng đá lớn đè lên, khiến người ta sắp ngạt thở.
Tôi hít hít mũi, cố gắng giữ cho mình bình tĩnh.
"Ba... tối nay ba tăng ca ạ, lát nữa mới về."
Tôi giả vờ như không có chuyện gì kéo ghế ra cho mẹ ngồi xuống.
"Vậy còn bà nội con? Sao không thấy đâu?"
"Bà nội, bà nội thì..."
Lúc tôi cất tiếng, giọng nói có chút run rẩy.
Không được khóc, không được khóc.
Đã bảo là không được khóc, nhưng trên mu bàn tay vẫn vương một chút lành lạnh.
Trước khi mẹ nhìn sang, tôi vội vàng quay lưng đi, lau sạch nước mắt trên mặt.
Đúng lúc tôi không biết phải giải thích thế nào thì tiếng chuông cửa vang lên.
"Để con ra mở cửa."
Tôi đứng ở cửa ngẩng đầu thở ra một hơi, hít sâu vài lần mới ổn định lại cảm xúc.
Mở cửa ra là Hạ Hằng, bác sĩ điều trị chính của tôi.
"Bác sĩ Hạ, sao anh lại đến đây?"
"Sáng nay cô đi vội quá nên quên lấy thuốc, tôi mang qua cho cô, sẵn tiện ghé thăm bác gái luôn."
Sợ tôi không tin, Hạ Hằng xách túi thuốc lên cho tôi xem, tay kia còn xách theo một ít đồ bồi bổ.
Tôi đưa tay nhận lấy, nói lời cảm ơn.
"Miên Miên, ai đến thế? Có phải ba con về rồi không?"
Mẹ đi tới, đôi mắt vẩn đục chằm chằm nhìn Hạ Hằng hồi lâu, nhất thời thất thần nhìn nhầm thành Thịnh Nam Tu.
"Tiểu Thịnh đến rồi à, đến tìm Miên Miên phải không? Nào, mau vào nhà ngồi đi."
Hạ Hằng ngập ngừng một lát rồi gật đầu đáp ứng.
"Mẹ, anh ấy không phải..."
Tôi muốn giải thích, anh ấy không phải Thịnh Nam Tu, tôi và Thịnh Nam Tu đã không còn quan hệ gì từ lâu rồi.
Nhưng lời nói đến bên miệng lại không thể thốt ra.
Kể từ khi mẹ tôi tỉnh lại sau cơn bạo bệnh, tinh thần lúc tỉnh lúc mê, đã quên rất nhiều chuyện.
Có lẽ là cái chết của ba và bà nội đã đả kích bà quá lớn nên mới dẫn đến tình trạng này.
Trên bàn ăn, mẹ tôi nhìn tôi và Hạ Hằng đột nhiên hỏi: "Tiểu Thịnh này, cậu và Miên Miên cũng không còn nhỏ nữa rồi, đã nghĩ xem khi nào thì tổ chức hôn lễ chưa?"
Toàn thân tôi cứng đờ, cảm xúc có chút kích động: "Mẹ!"
"Sao thế con?"
Tôi cố gắng xoa dịu cảm xúc, ngàn lời vạn chữ biến thành một tiếng thở dài nhẹ tênh: "Ăn cơm trước đã ạ."
Mẹ tôi rốt cuộc cũng không nói thêm gì nữa.
Ăn xong cơm, tôi tiễn Hạ Hằng rời đi.
"Thật sự xin lỗi, hôm nay đã làm phiền anh rồi."
"Không sao, tôi hiểu mà."
Hạ Hằng ngước mắt nhìn tôi: "Vị Thịnh tiên sinh đó là bạn trai của cô sao?"