Lúc tôi chạy tới nơi thì mọi người đã đến đông đủ.
Thịnh Nam Tu ngồi chễm chệ ở vị trí chủ tọa, nhìn thấy tôi không hề có chút ngạc nhiên nào.
Tôi bỗng nhiên như hiểu ra tại sao đối phương lại chỉ đích danh yêu cầu tôi đàm phán hợp đồng dự án.
Tất cả những chuyện này đều là do Thịnh Nam Tu chỉ thị phải không.
Tôi tự rót cho mình một ly trà: "Xin lỗi mọi người tôi tới trễ, tôi xin lấy trà thay rượu kính mọi người một ly."
Thịnh Nam Tu tựa lưng vào ghế, cười như không cười nhìn tôi: "Nghe nói cô Ôn tửu lượng rất tốt?"
Lời từ chối còn chưa kịp thốt ra, đã thấy Thịnh Nam Tu thong thả uống trà, những ngón tay thon dài gõ nhịp điệu trên bàn.
Tôi nhận ra anh cố tình muốn làm khó tôi.
Bất đắc dĩ, tôi đành phải bưng ly rượu trắng bên cạnh lên.
"Kính Thịnh tổng."
Tôi hơi nhíu mày, ngửa đầu uống cạn trong một hơi, chất lỏng theo cổ họng đi xuống, mang lại một cảm giác nóng rực, cay xè.
Thịnh Nam Tu hỏi: "Cô Ôn là sinh viên ưu tú khoa mỹ thuật, sao lại muốn đi làm nhân viên kinh doanh?"
Tôi mím môi cười khổ: "Đam mê không thể mài ra mà ăn được, con người ta cũng phải sống mà đúng không?"
Còn một lý do trực tiếp nhất, vì làm kinh doanh rất kiếm tiền, mà tôi thì đang cần tiền.
Từ khoảnh khắc nhà họ Ôn phá sản, tôi đã sớm không còn tâm trí nào để yên tĩnh vẽ tranh nữa rồi.
Chén thù chén tạc, rượu quá ba tuần.
Tôi nén cơn đau kịch liệt của cơ thể và mồ hôi lạnh vã ra đầy người, mỉm cười đưa hợp đồng cho Thịnh Nam Tu.
Thịnh Nam Tu cau mày chú ý nhìn tôi, nhưng vẫn ký hợp đồng.
Tôi tựa vào tường rời đi.
một bóng dáng cao lớn chặn đường tôi, tầm nhìn mờ mịt, tôi không nhìn rõ mặt mũi.
Tôi lách qua người anh ta, người bên cạnh bỗng nhiên giật mạnh cánh tay tôi.
"Ôn Miên, tại sao?"
Tôi dường như đã biết đó là ai rồi.
Tôi có chút mất kiên nhẫn: "Buông ra!"
Tay anh ta càng thêm dùng lực siết chặt lấy tôi, giọng nói khàn khàn lại vô cùng phẫn nộ.
"Một Ôn Miên kiêu hãnh, rạng rỡ của ngày xưa sao lại biến thành như bây giờ?"
Trên người đau đớn dữ dội, lồng ngực tôi phập phồng kịch liệt, hơi thở trở nên khó khăn.
Tôi giống như một con cá lìa khỏi mặt nước, cố gắng há to miệng hít thở không khí trong lành.
Hình như tôi nghe thấy Thịnh Nam Tu nói: "Ôn Miên, chúng ta làm hòa đi."
Tôi cười, cười đến chảy cả nước mắt.
Anh hận tôi như vậy, sao có thể chứ?
Tôi khó khăn mở miệng: "Thịnh Nam Tu, có phải tôi chết rồi thì anh sẽ không hận nữa đúng không?"
Cơ thể anh cứng đờ, không buông tay, cũng không nói lời nào.
Bụng đau quặn thắt, quần áo trước ngực bị tôi nắm đến nhăn nhúm, vị sắt trong miệng ngày càng nồng nặc.
Tôi cố gắng nhịn, tha thiết muốn đẩy anh ra nhưng không còn chút sức lực nào.
"Thịnh Nam Tu, anh tránh ra!"
Anh đứng thẳng tắp, bất động như bàn thạch: "Ôn Miên, tôi nói nghiêm túc đấy..."
Rốt cuộc tôi cũng không nhịn được mà phun ra một ngụm máu tươi ngay trước mặt anh, mắt tối sầm lại rồi ngã gục xuống.
"Ôn Miên!"
Tôi nghe thấy tiếng Thịnh Nam Tu hoảng loạn chưa từng có, lo lắng gọi tên tôi.
Lúc tỉnh lại lần nữa là ở trong bệnh viện.
Dưới mắt Thịnh Nam Tu thâm quầng, dường như đã canh chừng tôi cả đêm.
"Không uống được thì đừng có uống, cô cố tình làm mình ra nông nỗi này là muốn để tôi dằn vặt sao?"
Tôi có chút nhìn không thấu anh nữa rồi.
Không phải anh ép tôi uống sao?
Bác sĩ chắc là không nói cho anh biết tình trạng thực sự của tôi.
Anh cứ ngỡ là do uống rượu mà ra.
Tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà trắng toát.
"Làm phiền Thịnh tổng phải bận tâm rồi, bây giờ tôi đã không sao nữa rồi."
Lúc tôi cất lời, giọng nói đều đã khàn đặc.
Thịnh Nam Tu bỗng nhiên không vui, sa sầm mặt mày sập cửa rời đi.
Tôi không hiểu, tại sao anh lại tức giận chứ?
Tôi nhắm mắt lại, không muốn nghĩ ngợi thêm nữa.