Có nền tảng của kiếp trước, kiếp này tôi rất nhanh đã thích nghi với cuộc sống cấp ba.
Lần thi tháng đầu tiên thành tích đã vượt qua Lâm Vãn Nguyệt.
Tôi nghe được câu khen ngợi đầu tiên đến từ cha mẹ trong suốt hai kiếp người.
Bọn họ khen tôi thông minh, không hổ danh là con cháu Lâm gia.
Lâm Vãn Nguyệt dường như cảm nhận được nguy cơ, ánh mắt nhìn tôi thêm vài phần âm hiểm.
Không lâu sau, trong trường truyền ra tin tức cô ta bị bắt nạt.
Trên bàn học của cô ta bị người ta viết những lời chửi rủa bẩn thỉu, trong ngăn kéo xuất hiện chuột chết.
Các bạn học bàn tán xôn xao.
Một ngày nọ, cô ta bị tạt nước ướt sũng trong nhà vệ sinh, hiện trường ngoại trừ cô ta ra, chỉ có tôi ở đó.
Trực tiếp phá án, hung thủ chỉ có thể là tôi.
Lâm Minh Chiêu lo cô ta bị cảm lạnh, nhất quyết đòi đưa cô ta vào bệnh viện.
Cha mẹ Lâm rất nhanh chạy tới.
Ngay cả Lâm Minh Tễ đang đi công tác lệch mười hai múi giờ ở nước ngoài cũng gọi video về.
Lâm Vãn Nguyệt khóc lóc thảm thiết: "Con sai rồi, con không nên ở lại Lâm gia."
Ngụy Thục Vân đau lòng lau nước mắt cho cô ta: "Vãn Nguyệt sao lại nói những lời này?"
Lâm Minh Chiêu trừng mắt nhìn tôi, nói: "Thực ra chị ấy bị bắt nạt ở trường một thời gian rồi. Nhưng chị ấy nói không muốn ảnh hưởng đến quan hệ gia đình, cầu xin con giúp giấu giếm. Không ngờ Lâm Tinh Phồn càng ngày càng quá đáng!"
Mấy ánh mắt đồng loạt quét về phía tôi.
Tôi lạnh nhạt nói: "Trước khi chỉ trích tôi, hãy đưa ra bằng chứng."
Lâm Minh Chiêu nghiến răng nghiến lợi: "Hôm nay trong nhà vệ sinh chỉ có hai người, chẳng lẽ chị tao tự tạt nước vào mình?"
Tôi gật đầu: "Tôi mà muốn tạt cô ta, thì sẽ không dùng nước sạch như vậy đâu."
Anh ta bị tôi chọc tức, lấy điện thoại ra mở mấy tấm ảnh, là những lời chửi rủa viết trên bàn Lâm Vãn Nguyệt.
Từng chữ từng câu đều mắng cô ta chiếm tổ chim khách, là đồ hèn hạ không biết xấu hổ.
Không thể không nói là có chút tâm cơ, nét chữ quả thực có chút giống tôi.
"Mày dám nói không phải mày viết?"
Lâm Vãn Nguyệt đúng lúc thút thít nói: "Con tưởng nhịn một chút, em gái hết giận, sẽ buông tha cho con."
Đôi mắt cô ta vừa đỏ vừa sưng, trông vô cùng đáng thương.
Ngụy Thục Vân ôm cô ta vào lòng, ánh mắt nhìn tôi đầy thất vọng: "Uổng công mẹ thời gian trước còn tưởng con là đứa trẻ ngoan..."
Tôi nhếch môi cười: "Bây giờ vẫn chưa chứng minh được chắc chắn là con làm mà?"
Bà ấy nhíu mày, giận dữ nói: "Làm sai chuyện còn không thừa nhận. Vãn Nguyệt là mẹ nhìn nó lớn lên từ nhỏ, tính cách nó mẹ hiểu nhất, nó sẽ không nói dối!"
Lâm Chấn cũng trầm mặt xuống: "Xin lỗi chị con đi."
Tôi nhìn cảnh này, trong lòng không vui không buồn.
Chậm rãi từ trong túi móc điện thoại ra, phát một đoạn ghi âm.
Đầu tiên là tiếng chất vấn của tôi: "Cô phát điên cái gì vậy?"
Tiếp theo là tiếng nước tạt ào ào.
Lâm Vãn Nguyệt vui vẻ cười: "Mày đang bắt nạt tao đấy."
Tôi: "Khổ nhục kế hả?"
Lâm Vãn Nguyệt không phủ nhận.
Tôi: "Nói vậy thì, mấy chuyện trước kia cũng là do cô tự biên tự diễn?"
Cô ta: "Mày nghĩ xem lát nữa xin lỗi tao thế nào đi!"
Tôi: "Cô tưởng mọi người đều là kẻ ngốc, cô nói gì bọn họ cũng tin?"
Cô ta: "Chúng ta cứ thử xem."
Bốn phía trong nháy mắt tĩnh lặng đáng sợ.
Lâm Minh Chiêu lên tiếng trước: "Mày động tay động chân cái gì rồi?"
Tôi có lúc thật sự nghi ngờ não anh ta bị hỏng.
"Còn không tin? Tôi nhớ cái bàn đó đổi cái mới rồi, cái cũ ở phòng chứa đồ, tìm người giám định chữ viết không khó chứ?"
Lâm Vãn Nguyệt mặt nhỏ trắng bệch.
Lâm Minh Chiêu mất đi sự tự tin, ngoài miệng vẫn cứng cỏi: "Chị tao làm như vậy chắc chắn là có nỗi khổ tâm."
Ngụy Thục Vân hoàn hồn, nắm lấy tay con gái bảo bối, ánh mắt tha thiết: "Vãn Nguyệt... con rốt cuộc là vì sao vậy?"
Lâm Vãn Nguyệt toàn thân run rẩy, giống như một con thỏ bị kinh sợ.
"Con... con sợ mọi người không cần con nữa. Em gái ghét con như vậy, nhất định sẽ nghĩ cách đuổi con đi. Con không muốn rời xa mọi người." Giọng cô ta thê thê thảm thảm.
Lâm Chấn nghiêm túc nói: "Vậy cũng không thể làm như thế!"
Lâm Vãn Nguyệt sững sờ, có lẽ là không ngờ cha có ngày sẽ dùng giọng điệu trách móc nói chuyện với mình.
Cô ta cắn chặt môi, đáng thương nhìn về phía mẹ Lâm, nước mắt trong mắt loang loáng.
Ngụy Thục Vân thấy vậy, vội tiến lên an ủi: "Trẻ con tranh sủng mà thôi, không phải chuyện lớn gì, mẹ thấy cứ bỏ qua đi. Nói cho cùng là bậc làm cha mẹ chúng ta không đúng, sau khi Tiểu Phồn về nhà, đã lơ là cảm nhận của Vãn Nguyệt."
Người trên giường bệnh hắt hơi một cái, bác sĩ nói cô ta bị cảm lạnh, hơi sốt.
Mẹ Lâm càng thêm đau lòng, vành mắt đều đỏ lên.
Cha Lâm không nỡ, chuyển sang giáo dục tôi: "Con cũng có lỗi. Rõ ràng sớm đã có thể giải thích rõ ràng, cứ nhất quyết làm lớn chuyện, chờ xem Vãn Nguyệt bị chê cười. Loại tâm tư ác độc này, học ở đâu ra vậy?"
Tôi sững sờ, mùi vị đắng chát lan ra tứ chi bách hài.
Lấy lại hơi, tôi mở miệng mang theo chút tự giễu: "Con chỉ là muốn chứng minh cô ta nói không đúng. Cha mẹ mà con tin tưởng, sẽ không không phân rõ phải trái mà khẳng định con là đứa trẻ hư."
......
Người đàn ông đối diện bị chặn họng đến mức không nói nên lời.
Y tá vào đưa thuốc, ông ấy rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, hỏi thăm bệnh tình của con gái nuôi.
Ngụy Thục Vân cũng không dám nhìn tôi, hùa theo hỏi han những điều cần chú ý trong thời gian dưỡng bệnh ở bên cạnh.
Đợi người đi rồi, Lâm Chấn mới mở miệng: "Chuyện hôm nay dừng ở đây, sau này không được nhắc lại nữa."
Tôi cười khổ một tiếng: "Nhưng trong trường đều đang đồn con bắt nạt cô ta đấy."
Ông ấy trả lời: "Cây ngay không sợ chết đứng."
Mẹ Lâm hùa theo giúp đỡ: "Đúng vậy, sau này chỉ cần hai chị em các con chung sống hòa thuận, người khác sẽ không hiểu lầm nữa. Mẹ biết con là đứa trẻ rộng lượng."
Tôi nhếch môi cười lạnh, giả vờ xin lỗi: "Ngại quá. Vừa rồi bị bạn học mắng thảm quá, nhịn không được gửi ghi âm vào trong nhóm lớp rồi."