Mẹ Lục không trả lời lời tôi mà chạy mất.
Đúng vậy, chạy mất! Cả buổi chiều không thấy bóng dáng.
Lúc chập tối, cha Lục về rồi.
Ông ấy nói: "Noãn Noãn, có thể nói chuyện một chút không."
Sao cứ một người hai người đều muốn nói chuyện thế nhỉ.
Tôi không hiểu, vô cùng không hiểu.
Đi theo sau ông ấy vào thư phòng, nơi này là lần đầu tiên tôi đặt chân đến.
Tôi tò mò nhìn quanh bốn phía, trên tường treo bức ảnh chụp chung cả nhà năm người thật lớn.
Từng người trên mặt nụ cười rạng rỡ, cười tươi như hoa.
Tôi không kìm được chậc lưỡi.
Gia đình năm người hạnh phúc nha, bị tôi quấy cho long trời lở đất.
Cha Lục ra hiệu tôi ngồi đối diện ông ấy, lại đi ra ngoài, lúc vào lấy cho tôi một chai sữa dừa, thuận tay vặn nắp chai.
"Nghe Thẩm nhị thiếu nói con thích uống cái này, bố liền mua cho con."
Thằng nhóc nhà họ Thẩm nói, Thẩm nhị thiếu nói...
Thẩm Thính Lan tên kia, đúng là đem gốc gác của tôi rũ ra sạch sành sanh.
"Cảm ơn." Tôi nhận lấy, không định chủ động mở miệng.
Cha Lục ngược lại dứt khoát, trực tiếp mở vòng bạn bè kia của tôi ra, đặt trước mặt tôi, hỏi: "Con và Châu Châu quen biết như thế nào?"
"Ồ, lúc ăn cơm ở nhà ăn, tôi hắt thức ăn lên người cô ta."
Cha Lục nhíu mày, tôi thong thả uống từng ngụm từng ngụm sữa dừa, thỉnh thoảng nếm được thạch dừa nhai mấy cái.
Cha Lục hiển nhiên muốn không phải là đáp án này.
Bởi vì hắt thức ăn, Lục Minh Châu liền tìm người bắt nạt ức hiếp tôi hai năm, chuyện này có xung đột cực lớn với nhận thức của ông ấy.
Dù sao Lục Minh Châu là cô con gái bảo bối ngoan ngoãn thiện lương của ông ấy, sao có thể so đo chi li như vậy chứ.
Im lặng nửa ngày, một chai sữa dừa của tôi sắp uống hết rồi, ông ấy mới mở miệng: "Bố sẽ điều tra rõ ràng, cho con một lời giải thích."
"Cho tôi lời giải thích?" Tôi nhìn ông ấy, chớp mắt: "Lục tổng vẫn là đừng lấy danh nghĩa vì tốt cho người khác nữa."
Chuyện điều tra ra phá vỡ nhận thức mười bảy năm Lục Minh Châu cho ông ấy, cái ông ấy muốn chứng minh, chẳng qua là Lục Minh Châu cũng không phải người ác độc như vậy. Tôi bị cô ta nhắm vào, nhất định là có nguyên nhân gì khác.
Dù sao, ông ấy có thể tra được tờ kết quả giám định kia là tôi gửi.
Dụng tâm kín đáo muốn trở về nhà họ Lục là con gái ruột, thiện lương hiếu thuận nuôi mười bảy năm là hòn ngọc quý trên tay.
Ai ác độc hơn sẽ nói dối, vừa nhìn là biết ngay.
"Xin lỗi."
Tốc độ nhận sai của ông ấy nằm ngoài dự liệu của tôi.
Dường như đã điều chỉnh xong, cha Lục hít sâu một hơi đổi chủ đề: "Có rảnh kể cho bố nghe, câu chuyện của con và thằng nhóc nhà họ Thẩm đi."
"Lục tổng quản lý tập đoàn thời gian bận rộn, thôi đi."
Tôi ném chai sữa dừa đã uống hết vào thùng rác.
Vặn cửa, liền nghe thấy dưới lầu truyền đến động tĩnh.
Một giọng nữ dịu dàng dặn dò: "Cẩn thận chút, đừng để Châu Châu va vào đâu."
Hiệu quả cách âm của nhà họ Lục cũng khá tốt, ít nhất trước khi tôi mở cửa, không hề nghe thấy nửa điểm động tĩnh.
Tôi chống lan can nhìn xuống dưới, mẹ Lục và Lục Minh Thành đã đưa Lục Minh Châu cả người lẫn giường vào phòng khách.
Chậc, nhà có tiền đúng là tốt.
Chuyển người đều là cả giường.
Thảo nào cả buổi chiều không thấy người mẹ Lục đâu, hóa ra là sợ tôi đổi ý, vội vàng chạy đi đón người về.