"Mọi người sao lại đưa Châu Châu về rồi!"
Tôi đang xem đến hứng thú, cha Lục phía sau đột nhiên lên tiếng.
Tôi liếc xéo ông ấy một cái, sắc mặt có vẻ không tốt lắm.
Hiếm lạ.
Người dưới lầu nghe thấy tiếng ngẩng đầu, lúc nhìn thấy tôi đồng loạt biến sắc, giống như làm chuyện gì trái lương tâm vậy.
Mẹ Lục luống cuống nắm lấy khung giường, cười cười: "Noãn Noãn nói rồi, em có thể đón Châu Châu về, đợi đến khi Châu Châu thi đại học xong lại đi."
Cha Lục nghe vậy nghi ngờ nhìn tôi một cái.
Tôi vô cùng thản nhiên: "À, tôi đồng ý đấy. Lục phu nhân không nỡ xa con gái bảo bối, con người tôi tâm địa thiện lương, thấy không nổi cảnh mẹ con chia lìa nhất. Cô ta về tôi đi, chuyện đơn giản biết bao."
Cha Lục bên cạnh vẻ mặt quả nhiên là thế.
Lục Minh Thành dưới lầu thần tình từ không biết làm sao biến thành phẫn nộ, không nhịn được quát tôi:
"Lục Hướng Noãn! Uổng công tôi còn tưởng cô thay đổi tốt rồi, quả nhiên chó không đổi được ăn cứt, người ác độc chính là ác độc."
Trong những người nhà họ Lục, Lục Minh Thành vĩnh viễn là người dễ nhìn thấu nhất.
Có lẽ là có Lục Minh Vũ ở phía trước gánh vác, cha Lục mẹ Lục đối với đứa con phía sau liền hạ thấp yêu cầu.
Dẫn đến việc Lục Minh Thành hai mươi tuổi rồi, còn giống một đứa trẻ hư cho rằng la lối om sòm là có thể khiến người ta thuận theo ý mình.
Tôi cười hì hì hỏi anh ta: "Lục nhị thiếu, tôi ác độc. Hai năm trước lúc anh đè tôi bắt quỳ xuống xin lỗi, không phải đã nên biết rồi sao?"
"Cái gì?!"
Người nhà họ Lục có mặt ngoại trừ Lục Minh Châu, từng người biến sắc.
Cha Lục trừng Lục Minh Thành, ngữ khí giận dữ: "Lục Minh Thành, bố đưa tiền cho con đi học, là để con đi bắt nạt bạn học sao?"
Lục Minh Thành trắng bệch mặt, trong đầu hiện lên một màn hai năm trước.
Anh ta tôi tôi tôi, tôi tôi nửa ngày không nói ra được nguyên cớ.
Lúc cha Lục sắp mở miệng lần nữa, Lục Minh Châu giãy giụa ngồi dậy từ trên giường.
Tầm mắt hai người mẹ Lục lập tức bị cô ta thu hút, ánh mắt cha Lục nhìn chằm chằm Lục Minh Châu u tối, không biết là đang nghĩ gì.
Đằng kia mẹ Lục thu lại lời định mắng con trai, trách cứ con gái: "Châu Châu, trên người con chỗ nào cũng có thương tích, lộn xộn cái gì?"
Trên đầu Lục Minh Châu còn quấn băng gạc, chỗ cánh tay có mấy vết roi đánh, còn có vết bầm.
Dưỡng mấy ngày dấu vết còn rõ ràng như vậy, có thể thấy được lúc đó bị đánh thảm thế nào.
Cô ta quỳ trên giường bệnh, thân thể run rẩy, nước mắt lưng tròng.
"Bố mẹ xin lỗi. Anh hai là vì muốn bảo vệ con mới làm như vậy. Lúc đó, Noãn Noãn hắt thức ăn lên người con, anh hai tức giận có người bắt nạt con, liền bảo Noãn Noãn xin lỗi con, nhưng mà Noãn Noãn tính tình bướng bỉnh không chịu. Là lỗi của con, con không nên nói cho anh hai."
Lục Minh Thành vội an ủi cô ta: "Không có, em đâu có lỗi gì. Em gái bị bắt nạt, anh trai ra mặt cho em gái không phải là nên làm sao? Vốn dĩ là cô ta không đúng, ai biết cô ta là..."
"Lục Minh Thành." Lời lầm bầm của anh ta chưa nói xong, cha Lục lạnh lùng cắt ngang, "Ai biết nó là? Con ép người ta quỳ xuống xin lỗi còn không làm sai à?"
Lục Minh Thành nhìn cha Lục, nhìn thấy khuôn mặt đắc ý của tôi bên cạnh, không nhịn được cãi lại:
"Làm sai chuyện thì phải xin lỗi, cái này là bố dạy con. Phải bảo vệ tốt em gái, cũng là bố dạy con. Bố bây giờ trách cứ con, không phải là bởi vì biết cô ta mới là con ruột sao? Cùng lắm thì con quỳ lại dập đầu cho cô ta ba cái là được chứ gì."
"Minh Thành/Anh hai, đừng nói nữa!"
Mẹ Lục, Lục Minh Châu đồng thanh ngăn cản anh ta.
Tôi xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, vui vẻ mở miệng: "Được thôi được thôi, anh dập đi."
"Noãn Noãn!" Lần này, đến lượt mẹ Lục không vui.
"Cứ phải làm cho khó coi như vậy sao? Huống hồ lúc đó quả thật là con làm sai, Minh Thành chỉ là quá khích một chút. Chuyện hôm nay, mẹ cũng đặc biệt hỏi qua ý kiến của con, là con nói có thể đón Châu Châu về."
Tôi gật đầu: "Tôi không phản đối mà."
"Vậy bây giờ con đang nháo cái gì?" Mẹ Lục có chút tức giận, lời oán trách thốt ra khỏi miệng: "Còn chê bây giờ chưa đủ loạn sao? Quả nhiên ở bên ngoài không được dạy dỗ tốt, còn tưởng đón con về dạy dỗ đàng hoàng, con có thể hiểu chuyện một chút. Mẹ lúc đầu đã không nên kiên trì..." đón con về.
Cha Lục vội lên tiếng ngăn cản bà ấy, ngữ khí nghe không tốt lắm: "A Hựu!"
Lời đến bên miệng bị ngăn lại không nói ra nữa, mẹ Lục phản ứng lại, nhìn con gái một cái, đầu óc trống rỗng.
Sao bà ấy có thể có suy nghĩ này!
"Tôi có mẹ sinh không có mẹ dạy, trong lòng Lục phu nhân không phải nên rõ như ban ngày sao?" Tôi không nhịn được cười thành tiếng, "Dù sao tôi không giống Lục Minh Châu, có một người mẹ tốt."
Sắc mặt mẹ Lục nháy mắt càng tái nhợt hơn.
Tôi nhìn dáng vẻ hối hận của bà ấy, vô cùng tri kỷ giúp bà ấy nhớ lại: "Lục phu nhân quên rồi? Lần đầu tiên tôi vào nhà họ Lục đã nói, có cô ta không có tôi, có tôi không có cô ta."
Cha Lục đặc biệt nhanh chóng đưa ra lựa chọn, gần như là không dung thứ phản kháng: "Lục Minh Thành, đưa người về bệnh viện. Thương tích chưa khỏi thì dưỡng cho tốt, đừng có chạy lung tung khắp nơi."
Lục Minh Thành vừa muốn nói gì đó, bị Lục Minh Châu kéo tay lại, "Anh hai, đừng chọc bố giận nữa, đưa em về bệnh viện đi."
Mấy giọt nước mắt làm ướt quần áo bệnh nhân.
Lục Minh Thành ngẩng đầu tầm mắt quét qua lại trên mặt tôi và cha Lục, vẫn có chút bất bình tức giận.
"Bố! Quan hệ huyết thống thật sự quan trọng như vậy sao? Rõ ràng trước đó bàn bạc là, cho dù là Hướng Noãn trở về, Châu Châu cũng vẫn là con gái nhà họ Lục. Sau đó Hướng Noãn vừa nháo, bố mẹ liền để Châu Châu dọn ra ngoài. Bây giờ Châu Châu đều như vậy rồi, còn để em ấy một mình sống ở bên ngoài, không thể về nhà sao?"
Tôi nhìn anh ta rướn cổ, một bộ dạng không cho đáp án không bỏ qua, dựa vào lan can dùng tay chống cằm.
"Lục Minh Thành, anh từ nhỏ bảo vệ Lục Minh Châu, tốt với cô ta, không phải là bởi vì tưởng rằng cô ta là em gái ruột của anh sao? Thiên hạ này em gái nhiều lắm, sao không thấy anh tốt với em gái khác như vậy?" Tôi cười hỏi anh ta.
"Anh lúc đầu chẳng phải cũng vì quan hệ huyết thống sao? Luận chứng bản thân đều đứng không vững chân, sao còn có năng lực hỏi ngược lại người khác chứ? Nhạt nhẽo."