Tôi vô cùng chủ động kéo mấy người nhà họ Lục vào một nhóm chat.
Ừm, tôi cũng đồng ý kết bạn với Lục Minh Thành rồi, sáu trăm vạn.
Ai mà chê tiền nhiều chứ.
Vừa lập nhóm xong, Lục Minh Vũ đã gửi một dấu "?".
Tôi gửi đoạn ghi âm, không cắt ghép không thêm thắt.
Sắc mặt người nhà họ Lục bây giờ chắc chắn sẽ không tốt, tôi nghĩ đến cảnh tượng đó, một bụng mong chờ.
Phía sau truyền đến tiếng xe ô tô, tôi ẩn ẩn cảm thấy không ổn.
Nó tăng tốc lao về phía tôi, thị lực tôi tốt, liếc mắt liền nhìn thấy Lục Minh Châu.
"Điên rồi sao!"
Tôi chửi một câu, lấy ra sức lực chạy nước rút trăm mét, giữ vững lý trí, chạy về phía có vật cản.
Đến gần, Lục Minh Châu dường như đột nhiên hồi thần, đánh tay lái, đạp mạnh phanh.
"Rầm" một tiếng, sườn xe đâm vào bồn hoa.
Lục Minh Châu từ trong xe bước ra, tim còn sợ hãi, không nhịn được ngồi phịch xuống đất.
Cô ta... sao cô ta có thể xấu xa như vậy, sao có thể có suy nghĩ giết người.
Tiếng va chạm thu hút người gần đó xem náo nhiệt.
Tôi nhìn chằm chằm Lục Minh Châu, nắm chặt nắm đấm, tận lực giữ bình tĩnh: "Lục Minh Châu, đợi ăn cơm tù đi!"
Không do dự, tôi trực tiếp gọi điện thoại báo cảnh sát.
Tốc độ xử lý cực nhanh, mẹ Lục đi thăm Lục Minh Châu, lúc về nhìn tôi muốn nói lại thôi.
Tôi nhìn dáng vẻ của mẹ Lục là biết, bà ấy đã đưa ra lựa chọn.
Tôi mở miệng: "Lục phu nhân là muốn xin tha cho cô ta sao?"
Trời biết khoảnh khắc đó tôi chạy nhanh hơn nữa, trong lòng vẫn sợ hãi không thôi.
Bà ấy lắc đầu, nhắm mắt lại, giãy giụa vẫn mở miệng,
"Mẹ tưởng rằng cả đời này của mẹ, vợ chồng ân ái, con cái hiểu chuyện hiếu thuận, mẹ là thành công. Nhưng bây giờ xem ra, dạy ra một đứa con như vậy, mẹ không thể nghi ngờ là thất bại."
"Mẹ với bố con ở bên nhau hơn ba mươi năm rồi, bởi vì con, mẹ với bố con cãi nhau mấy lần, ông ấy cũng không thuận theo ý mẹ dỗ dành mẹ. Lúc ở bệnh viện, mẹ nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của con, tưởng rằng con là một đứa bé hiểu chuyện, sẽ chung sống hòa bình với Châu Châu."
"Lục phu nhân nhận thức sai lầm rất bình thường, dù sao tôi cũng lừa người lắm."
Tôi thấp giọng nói, đổi chủ đề: "Lục phu nhân hôm đó muốn nói là 'mẹ đáng lẽ không nên kiên trì muốn đón con về' nhỉ."
"Phải." Mẹ Lục thành thật gật đầu.
"Thất vọng không? Với tư cách là mẹ của con, mẹ vậy mà lại có suy nghĩ này."
Tôi lắc đầu: "Không có."
Tôi đã sớm biết rõ, giữa tôi và Lục Minh Châu, bà ấy sẽ ưu tiên chọn Lục Minh Châu.
Lúc tôi nằm viện bà ấy đang gọt táo, nhận được điện thoại của Lục Minh Châu liền rời đi, lúc bà ấy nhắc tới Lục Minh Châu trên người toát ra sự từ ái, lúc hôm đó buông tay tôi ra chạy đi xem xét vết thương của Lục Minh Châu, lúc nhìn về phía tôi trong mắt nháy mắt không giấu được sự oán trách.
Lúc đó, Thẩm Thính Lan chạy đến bệnh viện thăm tôi, phàn nàn với tôi, trong phòng bệnh sao luôn chỉ có một mình tôi.
Nhưng tôi đem bà ấy so sánh với Hoàng Nguyệt Kiều, lừa mình dối người.
Cũng may bà ấy cho không nhiều, tôi cũng kịp thời thoát thân.
Mẹ Lục cuối cùng mở miệng: "Noãn Noãn, lần cuối cùng. Châu Châu là bởi vì mẹ mới làm ra hành động điên cuồng như vậy, con bé làm sai chuyện, nên nhận trừng phạt, nhưng mẹ không thể trơ mắt nhìn cả đời con bé cứ thế bị hủy hoại. Người có thể giúp con bé chỉ có mẹ, coi như là, tác thành cho duyên phận mẹ con cuối cùng của mẹ và Châu Châu đi."
Bà ấy cuối cùng nhìn tôi hai cái, thân hình cô đơn, có chút lảo đảo rời đi.
Tôi dời tầm mắt.
Thật ra trong mấy người chúng tôi, người tham lam nhất là mẹ Lục.
Bà ấy hai đứa con gái đều muốn, cuối cùng hai đứa con gái đều mất đi.