Mẹ Lục muốn giúp Lục Minh Châu, cha Lục Lục Minh Vũ không có cách nào đối đầu với vợ, mẹ của mình.
Luật sư của tôi cuối cùng lại là dựa vào quan hệ của nhà họ Thẩm.
Tôi sợ Thẩm Thính Lan lo lắng, giấu giếm không nói cho anh ấy.
Không ngờ tới bố mẹ Thẩm tìm tới cửa.
Vừa gặp mặt, mẹ Thẩm một cái đã ôm tôi vào lòng, lấy tay vỗ nhẹ lưng tôi, giống như đang dỗ trẻ con.
"Noãn Noãn đừng sợ, đừng sợ nhé. Có mẹ ở đây, mẹ làm chủ cho con."
Giọng nói của bà ấy dường như có ma lực, tủi thân mạc danh kỳ diệu dâng lên trong lòng, tôi có chút muốn khóc.
Cha Thẩm nghe xưng hô của mẹ Thẩm, không nhịn được ho nhẹ nhắc nhở bà ấy: "Bà đừng dọa con gái nhà người ta."
Mẹ Thẩm trừng ông ấy một cái: "Ông thì biết cái gì, đây không phải chuyện sớm muộn sao."
Cha Thẩm bất đắc dĩ nhìn bà ấy, đối diện với tầm mắt của tôi, khuôn mặt lạnh lùng cố gắng nặn ra ý cười.
"Noãn Noãn nhà chúng ta lương thiện như vậy, đứa bé tốt như vậy, nhà họ Lục không thương, nhà họ Thẩm thương!"
Tôi muốn nói, thật ra tôi không lương thiện.
Con trai bà ấy lúc đầu lựa chọn giúp tôi, là sợ tôi sau khi lớn lên nguy hại xã hội.
Hôm đó, mẹ Thẩm dùng thái độ gần như cường thế đưa tôi rời khỏi nhà họ Lục, thuận tiện còn trào phúng một trận.
Tôi có chút ngẩn ngơ bị đưa đi suốt dọc đường, cho đến khi cùng mẹ Thẩm ở trong phòng Thẩm Thính Lan mới phản ứng lại.
"Đứa bé ngoan, sợ hãi rồi hả. Tối nay mẹ ngủ cùng con, yêu ma quỷ quái gì mẹ đều giúp con đuổi đi hết."
"Không, không cần đâu dì." Tôi theo bản năng từ chối, "Con ngủ một mình được ạ."
"Gọi dì cái gì." Mẹ Thẩm híp mắt đưa tay nhéo nhéo má tôi, cười nói: "Không cần ngại, khách sáo với mẹ làm gì."
"Đúng rồi!" Bà ấy nói, từ bên giường lấy ra một cuốn truyện cổ tích, "Nghe thằng nhóc thối nói, con thích nghe kể chuyện."
Tôi im lặng, Thẩm Thính Lan rốt cuộc đã rũ sạch gốc gác của tôi cho bao nhiêu người rồi.
Mẹ Thẩm hưng phấn bừng bừng mở sách ra, hắng giọng, hưng phấn cực kỳ.
"Bà đây đã sớm muốn trải nghiệm cảm giác có con gái rồi. Con gái đúng là tốt, thơm thơm ngoan ngoan, so với hai thằng nhóc thối kia không biết tốt hơn bao nhiêu."
"Đúng rồi, con có muốn nghe chuyện xấu hổ của thằng nhóc thối không, mẹ kể cho con nghe, nó tám tuổi còn đái dầm đấy. Thằng nhóc thối sợ mẹ phát hiện, vội vàng cầm máy sấy sấy khô, nhưng mà cái mùi đó, chậc một lời khó nói hết..."
Mẹ Thẩm giống như một người nói nhiều, miệng không ngừng nghỉ.
Tôi ngoan ngoãn nghe, nụ cười trên mặt chưa từng tắt, nhìn chằm chằm bóng dáng mẹ Thẩm.
Lúc bà ấy kích động nói chuyện dễ dùng ngôn ngữ cơ thể, sinh động vô cùng.
Lục Minh Châu nói nhà họ Lục sớm đã có con dâu vừa ý rồi, tôi muốn biết người con dâu đó là ai.