Tôi ngủ hơi lâu, đứt quãng nằm mơ mơ thấy chuyện trước kia.
Trước năm tuổi, đòn roi tôi chịu còn chưa đến mức đấm đá đến mất nửa cái mạng.
Lúc đó còn sống trong thôn.
Các bà các cô lúc tám chuyện luôn nhắc đến tôi, nói tôi lớn lên chẳng giống cha nuôi chút nào, chắc không phải là mẹ nuôi cắm sừng ông ta chứ!
Lời truyền đến tai cha nuôi, ánh mắt ông ta nhìn tôi càng ngày càng lạnh.
Cuối cùng có một ngày, ông ta ném một tờ báo cáo giám định vào mặt Hoàng Nguyệt Kiều, đánh đập Hoàng Nguyệt Kiều một trận, lôi tôi đang trốn trong góc ra đạp mạnh hai cái, thậm chí muốn đưa tay bóp chết tôi.
Ngạt thở lại vô lực phản kháng, cái chết cách tôi một bước chân.
Chị gái cứu tôi từ trong tay ông ta xuống, cuối cùng lấy đứa con trai hai tuổi bị dọa khóc ra, ông ta vội đi dỗ con trai mới kết thúc.
Hoàng Nguyệt Kiều cũng đi làm giám định, cuối cùng người bị đánh, chỉ còn lại một mình tôi.
Bọn họ định ném tôi đi, nhưng tôi chạy đến ủy ban thôn tìm trưởng thôn.
Đến tuổi tiểu học, bọn họ không định đưa tôi đi.
Nhưng nghĩa vụ giáo dục không đưa đi học, là không được.
Từ thôn đến trường tiểu học trên thị trấn, tôi còn nhỏ, phải đi bộ hơn một tiếng đồng hồ.
Trường học vì an toàn của học sinh, yêu cầu học sinh không ở thị trấn hoặc không có phụ huynh đón thì phải ở nội trú.
Bọn họ tiếc tiền, tôi liền mỗi ngày đi đi về về.
Trong trường giáo viên nhìn không được, nói phí trọ của tôi cô ấy bỏ ra, hai vợ chồng không chịu.
Dù sao tôi không về, trong nhà liền thiếu mất sức lao động.
Đồ đạc phần lớn của tôi, có thể nói đều là người hảo tâm gặp trên đường quyên tặng.
Tôi từng báo cảnh sát, dù sao tôi từ nhỏ đã phản nghịch.
Nhưng khi đó tôi còn nhỏ, bọn họ lại là người giám hộ, cuối cùng không giải quyết được gì.
Từ sau lần báo cảnh sát đó, bọn họ đánh tôi xong sẽ nhốt tôi lại, giáo viên hỏi, thì nói tôi bị bệnh.
Danh xưng của tôi ở trường học trừ kẻ nghèo kiết xác, đứa nhặt ve chai, bao trút giận, lại có thêm một cái ấm sắc thuốc.
Nhưng thân thể tôi khỏe lắm, tôi không dám bị bệnh, dù sao đôi vợ chồng kia sẽ không khám bệnh cho tôi.
Chị gái là người duy nhất tốt với tôi, sẽ len lén nhét kẹo cho tôi, sẽ cho tôi tiền để tôi trộm mua đồ.
Chị ấy bảo tôi nhất định phải trốn đi, chạy thật xa.
Nhưng bản thân chị ấy lại bị vây trong cái nhà đó, dùng cái chết giải thoát.
Trầm cảm tự sát, Hoàng Nguyệt Kiều không chút do dự từ bỏ cấp cứu, bởi vì phí phẫu thuật cần một khoản tiền rất lớn.
Hai vợ chồng làm cho chị ấy một đám tang cực kỳ đơn giản, so với mất đi con gái, bọn họ càng để ý hơn là, đám tang này bọn họ có thể thu được bao nhiêu tiền phúng viếng.