Người nhà họ Lục đến thăm tôi, mang theo một đống lớn đồ bổ, mắt mẹ Lục vẫn đỏ hồng, nhìn tiều tụy đi không ít.
Mẹ Lục căng thẳng nói: "Noãn Noãn, con đã nói Châu Châu đi rồi, con sẽ về nhà họ Lục. Con bé, con bé bây giờ đã không ở nhà họ Lục nữa rồi. Bệnh con khỏi rồi, mẹ đón con về nhé được không?"
Tôi gật gật đầu.
Bà ấy dường như thở phào nhẹ nhõm, lại hỏi tôi: "Con muốn ăn trái cây gì không? Muốn ăn táo không? Mẹ gọt cho con."
Tôi dọn vào nhà họ Lục.
Mẹ Lục hưng phấn bừng bừng đưa tôi đi tham quan căn phòng nhà họ Lục đặc biệt tạo cho tôi.
Trước khi vào cửa, tôi tưởng sẽ là loại phòng công chúa màu hồng trong tiểu thuyết, tuy rằng sẽ không quá thích, nhưng nhà họ Lục ít nhất sẽ không có mùi nấm mốc, trong phòng sẽ không phải là không lọt vào được một tia sáng.
Nhưng hiện thực là thiết kế trang nhã trắng đen, trừ nội thất, còn có đồ dùng cho chó.
Trên chiếc giường lớn màu trắng đặt một con gấu bông Doraemon cao bằng người, chân giường bày một hàng kích thước nhỏ.
Khiến người ta ngạc nhiên nhất, là có một tủ kính, bên trong bày biện rất nhiều mô hình figure Optimus Prime, Iron Man, Ultraman, Doraemon.
Mẹ Lục ở bên cạnh nói: "Thằng bé nhà họ Thẩm nói với mẹ con thích mấy cái này, cho nên mẹ với bố con bàn bạc thiết kế như thế này."
"Thích không?" Bà ấy có chút mong chờ hỏi tôi.
Tôi gật đầu, chân thành nói cảm ơn.
Ngày đầu tiên dọn vào nhà họ Lục, cha Lục mẹ Lục đưa tôi đi làm hộ khẩu.
Tôi không muốn đổi tên, bọn họ liền thêm họ Lục vào trước tên tôi.
Lục Hướng Noãn.
Lục Minh Thành đối với tôi vừa áy náy vừa giận, dứt khoát không để ý đến tôi.
Lục Minh Vũ đi công tác rồi.
Lúc ăn tối, cha Lục mẹ Lục trên bàn cơm không ngừng gắp thức ăn cho tôi.
Tôi có chút phản nghịch muốn đem thức ăn bọn họ gắp đút cho Yêu Yêu. Sợ Yêu Yêu ăn đau bụng, thôi bỏ đi.
Ngày thứ hai dọn vào nhà họ Lục, mẹ Lục đưa tôi đi dạo trung tâm thương mại.
Quần áo trang sức túi xách giày dép dọc đường, hận không thể bao trọn cả trung tâm thương mại cho tôi.
Tôi len lén nhắn tin cho Thẩm Thính Lan than phiền đi dạo phố mệt quá, anh ấy nhắn lại hỏi có muốn anh ấy đến cõng tôi từ từ đi dạo không.
Tôi bảo cút.
Ngày thứ ba dọn vào nhà họ Lục, mẹ Lục đưa tôi đi may lễ phục, nói muốn tổ chức cho tôi một bữa tiệc.
Buổi tối, Lục Minh Vũ về rồi, hiếm thấy tặng quà cho tôi.
Lúc ăn cơm tối, cha Lục mẹ Lục vẫn gắp thức ăn cho tôi.
Điện thoại Lục Minh Thành vang lên, trước khi nghe anh ta lén lút nhìn tôi một cái.
Đoán mò là Lục Minh Châu.
Quả nhiên, nghe điện thoại chưa được bao lâu, anh ta vẻ mặt phẫn nộ đứng dậy.
"Cái gì? Sao bọn họ có thể đánh người! Em đợi đấy, anh hai đến đón em ngay đây!"
Mẹ Lục vừa nghe, sốt ruột hỏi: "Minh Thành? Sao vậy?"
Lục Minh Thành vẻ mặt tức giận: "Mẹ, Châu Châu ở nhà họ Hướng bị nhà đó đánh!"
"Cái gì!" Mẹ Lục hoảng hốt, vội nói: "Sao con bé lại chạy đến nhà họ Hướng? Vậy chúng ta mau, mau đi đón con bé!"
Bà ấy nói xong vừa chuẩn bị đứng dậy, tầm mắt nhìn thấy tôi liền khựng lại động tác.
Lục Minh Thành nghi hoặc gọi một tiếng, nhìn thấy mẹ Lục đang nhìn sắc mặt tôi, vốn dĩ đã giận, bây giờ càng không nhịn được cảm xúc.
"Cô có phải quá ác độc rồi không? Có chuyện gì, muốn báo thù, nhắm vào tôi đây này!"
"Lục Minh Thành, con nói chuyện kiểu gì đấy!" Cha Lục nãy giờ không nói gì quát một tiếng.
Lục Minh Thành vẻ mặt không đồng tình nhìn bố mình: "Bố, bố không định quản Châu Châu nữa sao? Quan hệ huyết thống quan trọng như vậy sao?"
Nói xong anh ta hung hăng lườm tôi một cái, đẩy ngã ghế đầu cũng không ngoảnh lại đi ra ngoài.
Lục Minh Vũ buông đũa ôn tồn nói: "Nó cảm xúc này lái xe không ổn định, con đi theo nó."
Bốn phía yên tĩnh.
Mẹ Lục có chút khó xử gọi tôi: "Noãn Noãn..."
Tôi ném con tôm bà ấy vừa gắp cho tôi lên bàn, buông đũa nói: "Tôi ăn xong rồi, hai người cứ dùng tự nhiên."
Tôi cất bước lên lầu, cha Lục ở phía sau gọi tôi: "Ăn cơm xong nằm trên giường không tốt, nhớ dắt Yêu Yêu đi dạo cho tiêu cơm."