Không gian văn phòng lúc 2 giờ 17 phút chiều đặc quánh lại như một tảng thạch cao khô cứng.
Tiếng điều hòa chạy rì rầm. Tiếng lách cách gõ phím. Và rồi, tiếng điện thoại của tôi rung lên trên mặt bàn gỗ ép lạnh lẽo. Một nhịp. Hai nhịp.
Màn hình sáng lên, cắt ngang dòng suy nghĩ về phương án kinh doanh trị giá ba mươi sáu triệu tệ. Thông báo từ nhóm chat công ty nhảy ra như một vết nứt trên mặt kính.
Bức ảnh đập vào mắt tôi không phải là dữ liệu, không phải biểu đồ.
Là màu đỏ.
Một màu đỏ chói mắt, rực rỡ đến mức thô bạo.
Lục Cảnh Thâm và Phương Dao.
Anh mặc sơ mi trắng, cô ta tựa đầu vào vai anh, tay cầm cuốn sổ đăng ký kết hôn che nửa mặt, chỉ để lộ đôi mắt cong lên hình bán nguyệt.
Dòng trạng thái: “Quãng đời còn lại là em.”
Thế giới quanh tôi bỗng chốc im bặt. Giống như ai đó vừa bấm nút "Mute" trên chiếc điều khiển từ xa của cuộc đời.
Tôi nhìn chằm chằm vào bốn chữ đó. Quãng đời còn lại.
Vậy tám năm qua là gì?
Là bản nháp? Là bước đệm? Hay là thùng rác để anh trút bỏ những khó khăn trước khi bước vào "quãng đời còn lại" sạch sẽ, tinh tươm cùng người khác?
"Tô Niệm có biết chuyện này không?"
Dòng tin nhắn định mệnh ấy hiện lên trong nhóm chat, lạc lõng giữa những lời chúc tụng sáo rỗng.
Con trỏ chuột trên màn hình máy tính của tôi nhấp nháy. Một vạch thẳng đứng, đen ngòm, cứ hiện rồi ẩn, như nhịp tim đang hấp hối.
Tôi không khóc.
Kỳ lạ thay, tôi lại bình tĩnh đến đáng sợ. Giống như một bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối vừa nhận được giấy báo tử, nỗi đau đã vượt quá ngưỡng chịu đựng để trở thành sự tê liệt.
Tôi lật úp điện thoại.
Mở tab email đang ẩn dưới thanh công cụ.
Thư mời từ Đại học LMU Munich.
Hạn chót xác nhận: Hôm nay.
Tôi di chuột đến nút "Reply".
Trong đầu tôi tua nhanh những thước phim cũ nát. Hình ảnh tôi chạy ba tòa nhà đưa hộp cứu thương. Hình ảnh tôi thức trắng ba đêm làm PPT. Hình ảnh tôi chuyển 20 vạn tệ — toàn bộ gia tài — vào tài khoản của anh.
Và hình ảnh chiếc xe của anh trong bãi đỗ xe tối tăm, nơi anh hôn lên trán Phương Dao.
Click.
Tôi nhấn "Gửi".
Một giây sau, hệ thống hàng không gửi về tin nhắn xác nhận:
"Vé máy bay đi Munich. Một chiều. Khởi hành sau 7 ngày."
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn xuyên qua vách kính ngăn cách phòng làm việc. Ở phía xa, Lục Cảnh Thâm đang bước ra từ phòng họp, tay cầm điện thoại, khóe miệng vẫn còn vương nụ cười chưa kịp tắt. Anh ta nhìn về phía chỗ ngồi của tôi.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau giữa không trung.
Anh ta gật đầu chào tôi, một cái gật đầu xã giao, nhẹ bẫng.
Anh ta không biết rằng, ngay khoảnh khắc này, tôi đã giết chết "Tô Niệm của tám năm qua".
Người đang ngồi đây, chỉ còn là một cái xác rỗng đang đếm ngược từng giây để rời bỏ thế giới của anh ta.