Sáng hôm sau, văn phòng biến thành một sân khấu kịch vụng về.
Phương Dao đến sớm hơn thường lệ. Cô ta mặc một chiếc váy liền màu kem, chiết eo tinh tế, cổ đeo một sợi dây chuyền mảnh. Trông cô ta như một đóa hoa ly trắng muốt, ngây thơ và vô hại.
Trên tay cô ta là một giỏ kẹo hỷ màu đỏ thắm.
"Chị Niệm!"
Tiếng gọi ngọt xớt vang lên ngay sau lưng tôi.
Tôi xoay ghế lại. Phương Dao đang đứng đó, hai tay dâng lên một hộp kẹo được gói ghém cầu kỳ, thắt nơ lụa vàng kim.
"Mời chị ăn kẹo. Cảm ơn chị thời gian qua đã chỉ bảo em nhiều."
Cô ta cười. Nụ cười mà tôi từng cho là "nhanh nhẹn, biết điều", giờ đây nhìn kỹ lại, tôi thấy trong đáy mắt đó là sự khiêu khích được che đậy hoàn hảo.
Cả văn phòng nín thở. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía góc làm việc của tôi. Họ đang chờ đợi gì? Một màn đánh ghen? Một cái hất tay đầy giận dữ? Hay một lời chúc phúc giả tạo đến nghẹn ngào?
Tôi nhìn hộp kẹo.
Tôi nhớ đến ly Caramel Macchiato mỗi chiều.
Tôi nhớ đến những lần cô ta hỏi: "Chị và anh Cảnh Thâm thân nhau thế, sao không yêu nhau nhỉ?"
Hóa ra, lúc đó cô ta không hỏi. Cô ta đang thẩm định đối thủ. Và cô ta đã thắng.
Tôi đưa tay ra, nhận lấy hộp kẹo.
Ngón tay tôi chạm vào ngón tay cô ta. Lạnh toát.
"Chúc mừng cô," tôi nói, giọng nói bình thản đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên. "Màu đỏ hợp với cô lắm."
Nụ cười trên môi Phương Dao cứng lại trong tích tắc, rồi nhanh chóng giãn ra rạng rỡ hơn: "Cảm ơn chị Niệm. À, đám cưới tụi em tổ chức vào tháng sau, chị nhất định phải đến nhé. Anh Cảnh Thâm bảo... thiếu chị thì không trọn vẹn."
Thiếu tôi thì không trọn vẹn.
Câu nói như một mũi dao ngoáy sâu vào vết thương đang mưng mủ. Không trọn vẹn vì thiếu người chúc phúc, hay thiếu một con tốt thí mạng để lo liệu công việc cho hai người đi hưởng tuần trăng mật?
Đúng lúc đó, Lục Cảnh Thâm bước tới.
Anh ta đặt một tập tài liệu dày cộp lên bàn tôi, đè lên ngay hộp kẹo cưới màu đỏ. Sự tương phản gay gắt giữa bìa hồ sơ màu xanh lạnh lẽo và hộp kẹo đỏ chói tạo nên một bố cục châm biếm.
"Tô Niệm," anh ta gọi tên tôi, giọng trầm ấm quen thuộc, như thể chưa từng có dòng trạng thái 'Quãng đời còn lại' kia tồn tại. "Dự án Duệ Hằng có chút vấn đề ở phần báo giá. Giám đốc Trương bên đó khó tính quá, ông ấy chỉ muốn làm việc với em. Em xem lại giúp anh nhé, chiều nay chúng ta phải chốt rồi."
Anh ta nhìn tôi, đôi mắt đen láy chứa đầy sự tin cậy — thứ sự tin cậy tàn nhẫn nhất thế gian. Anh ta tin rằng tôi sẽ luôn ở đó. Anh ta tin rằng dù anh ta có cưới ai, tôi vẫn sẽ là "hậu phương" vững chắc, là "người bạn tốt" sẵn sàng dọn dẹp mọi mớ hỗn độn.
Tôi nhìn tập tài liệu. Ba mươi sáu triệu tệ.
Đây là con át chủ bài cuối cùng.
"Được," tôi ngước lên nhìn anh, môi khẽ nhếch một nụ cười mà anh chưa từng thấy bao giờ. "Để đó đi. Em sẽ xử lý."
Em sẽ xử lý. Nhưng theo cách của em.
Lục Cảnh Thâm thở phào nhẹ nhõm, vỗ vai tôi: "Cảm ơn em, Niệm. Em đúng là cứu tinh của anh. Xong vụ này, anh mời em đi ăn... lẩu nhé? Phương Dao cũng thích lẩu."
Tôi không đáp, chỉ lặng lẽ kéo tập tài liệu về phía mình, che khuất hộp kẹo cưới.
Trong lòng tôi, chiếc đồng hồ đếm ngược đã bắt đầu điểm.
Còn 6 ngày.