Hai mươi vạn tệ.
Con số nhảy múa trong đầu tôi khi tôi mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra tờ giấy vay nợ đã ngả màu vàng ố.
Nét chữ của Lục Cảnh Thâm bay bướm: “Hẹn cuối năm hoàn trả đủ.”
Đó là cuối năm của hai năm trước.
Bây giờ, số tiền đó đang nằm ở đâu?
Nó nằm trong những viên gạch lát sàn căn hộ tân hôn của họ. Nằm trong chiếc giường êm ái mà họ ôm nhau ngủ mỗi tối. Nằm trong chậu trầu bà xanh mướt trên bậu cửa sổ mà tôi từng ngây thơ nghĩ rằng anh mua vì tôi thích.
Tiền của tôi, xây tổ ấm cho họ.
Tôi, Tô Niệm, không phải là thánh nữ. Tôi có thể thua trong tình yêu, nhưng tôi không bao giờ chấp nhận mất trắng mồ hôi nước mắt của mình.
Buổi trưa, văn phòng vắng người. Lục Cảnh Thâm và Phương Dao đã đi ăn trưa — chắc là đi thử đồ cưới.
Tôi cầm tờ giấy nợ, đi thẳng vào phòng làm việc của Lục Cảnh Thâm.
Căn phòng nồng nặc mùi nước hoa của đàn ông, pha lẫn chút mùi hương ngọt ngào của phụ nữ — mùi của Phương Dao. Trên bàn làm việc của anh ta là một khung ảnh mới toanh. Ảnh cưới.
Tôi đặt tờ giấy nợ xuống mặt bàn, ngay cạnh khung ảnh.
Sau đó, tôi quay về chỗ ngồi, mở file dự án "Duệ Hằng".
Ba mươi sáu triệu tệ.
Giám đốc Trương là một con cáo già trên thương trường. Ông ta cực kỳ khó tính, nhưng lại có một điểm yếu: Ông ta trọng chữ tín và ghét sự dối trá.
Toàn bộ dữ liệu cốt lõi, những phân tích thị trường sắc bén nhất, những điểm "chí mạng" để thuyết phục Giám đốc Trương ký hợp đồng, đều nằm trong đầu tôi và trong chiếc USB đang cắm vào máy tính này.
Lục Cảnh Thâm chỉ nắm cái vỏ. Anh ta có thể thuyết trình trôi chảy 47 trang PPT, nhưng nếu Giám đốc Trương hỏi sâu vào chi tiết kỹ thuật vận hành, anh ta sẽ chết đứng.
Điện thoại tôi rung lên.
Lục Cảnh Thâm nhắn tin: "Niệm, anh thấy giấy vay nợ trên bàn. Sao thế? Em cần tiền gấp à?"
Giọng điệu thản nhiên đến mức khiến máu trong người tôi sôi lên. Anh ta nghĩ tôi chỉ vô tình để quên ư? Hay anh ta nghĩ tôi đang dùng tờ giấy này để nhắc khéo, để đòi một chút sự chú ý?
Tôi gõ từng chữ, lạnh lùng và dứt khoát:
"Đúng. Em cần tiền. Ngay lập tức. Chuyển khoản cho em trước 5 giờ chiều nay."
Ba phút sau, Lục Cảnh Thâm gọi lại. Tôi tắt máy.
Anh ta nhắn tiếp: "Niệm, em biết anh đang dồn tiền cho đám cưới mà. Khoản này thư thư cho anh vài tháng được không? Sau khi xong dự án Duệ Hằng, có tiền hoa hồng, anh trả em ngay, cả gốc lẫn lãi."
Sau dự án Duệ Hằng.
Anh ta lại dùng chính công sức của tôi để làm mồi nhử tôi.
Tôi nhìn vào màn hình máy tính. File báo giá cuối cùng đang mở.
Tôi bắt đầu chỉnh sửa.
Không, tôi không phá hoại số liệu. Tôi làm một việc tinh vi hơn nhiều.
Tôi thay đổi một vài tham số nhỏ trong phần "Rủi ro dự án" — những chi tiết cực nhỏ mà chỉ có người trực tiếp làm, và người sành sỏi như Giám đốc Trương mới nhìn ra được. Nếu Lục Cảnh Thâm cầm bản này đi thuyết trình mà không hiểu bản chất, anh ta sẽ tự chui đầu vào rọ trước mặt khách hàng.
Tôi nhắn lại cho anh ta:
"5 giờ chiều nay. Nếu không thấy tiền trong tài khoản, ngày mai em sẽ xin nghỉ phép dài hạn. Dự án Duệ Hằng, anh tự mình đi mà lo liệu với Giám đốc Trương."
Tôi ném điện thoại xuống bàn.
Đánh cược thôi, Lục Cảnh Thâm.
Giữa 20 vạn tệ tiền mặt và dự án 36 triệu tệ quyết định ghế Trưởng phòng của anh, anh chọn cái nào?
Và quan trọng hơn, anh lấy đâu ra 20 vạn tệ ngay bây giờ?
Chắc chắn anh ta sẽ phải hỏi vay.
Và người duy nhất có tiền lúc này... là gia đình vợ sắp cưới của anh ta.
Tôi muốn xem, khi chàng rể quý hóa vừa khoe "Quãng đời còn lại là em" phải muối mặt đi vay tiền vợ để trả nợ cho "bạn thân khác giới", vở kịch hạnh phúc này sẽ diễn tiếp như thế nào.
Bên ngoài cửa sổ, trời bắt đầu đổ cơn mưa rào. Mây đen vần vũ kéo đến, che lấp cả mặt trời.
Cuộc chiến thực sự bây giờ mới bắt đầu.