Căn phòng VIP của quán cà phê yên tĩnh, thoang thoảng mùi tinh dầu sả chanh, nhưng lòng tôi lại đang cuộn trào sóng dữ.
Trên mặt bàn đá cẩm thạch lạnh lẽo là một bản hợp đồng đặt cọc mua bán nhà đất. Tại mục "Người sở hữu", ba cái tên nằm chễm chệ bên cạnh nhau, đen đúa và nhức mắt: Trần Hạo, Lâm Sơ Hạ, và... Trần Kiều.
Tôi ngước mắt nhìn người đàn ông đối diện. Trần Hạo – mối tình chín năm từ thời đại học của tôi. Anh ta vẫn giữ nụ cười ôn nhu, ánh mắt thâm tình mà tôi từng mê đắm, nhưng giờ đây, dưới ánh đèn vàng vọt, tôi chỉ thấy một sự toan tính rẻ tiền hiện lên rõ mồn một.
"Sơ Hạ, em đừng nghĩ ngợi nhiều nhé." Trần Hạo vội vàng nắm lấy bàn tay đang đặt trên bàn của tôi, giọng nói trầm ấm như rót mật, "Tiểu Kiều tháng sau đính hôn rồi. Nhà thằng Kiệt bên đó giàu có, lại hơi trọng vật chất. Anh muốn thêm tên con bé vào biệt thự tân hôn của chúng ta để nhà chồng nó phải nể sợ, không dám bắt nạt nó."
Anh ta siết nhẹ tay tôi, ánh mắt khẩn khoản: "Dù sao nhà cũng do chúng ta ở, nó chỉ mượn cái danh cho sang thôi. Em là chị dâu, rộng lượng và hiểu chuyện nhất, chắc chắn sẽ thương em nó mà, đúng không?"
Tôi nhìn sâu vào mắt anh ta, cảm giác như đang nhìn một người xa lạ. Căn biệt thự trị giá một ngàn hai trăm vạn (12 triệu tệ) ở khu Thủy Các là tiền mồ hôi nước mắt của bố mẹ tôi bán đất ở quê gửi lên. Trần Hạo không bỏ ra một xu, nhưng lại muốn dùng nó để "dát vàng" lên mặt mũi gia đình anh ta?
Tôi không hất cốc nước vào mặt anh ta. Cũng không gào thét. Sự thất vọng tột cùng khiến trái tim tôi nguội lạnh, đóng băng mọi cảm xúc.
Tôi nhẹ nhàng rút tay về, nở một nụ cười nhạt thếch nhưng đủ khiến Trần Hạo sững lại:
"Anh nói đúng. Thể diện của Tiểu Kiều là quan trọng nhất. Phận làm chị dâu, em sao nỡ để em ấy chịu thiệt thòi."
Trần Hạo thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt lóe lên tia đắc ý không che giấu nổi. Anh ta tưởng con cá đã cắn câu.
"Anh biết ngay vợ anh là tuyệt nhất! Vậy sáng thứ Sáu này mình ra trung tâm môi giới quẹt thẻ nhé. Quản lý bên đó bảo đang giữ căn view hồ đẹp nhất cho mình rồi!"
Tối hôm đó, màn hình điện thoại tôi sáng liên tục. Nhóm chat "Trần Gia Hưng Thịnh" nổ tung vì những tin nhắn phân chia lãnh thổ.
[Mẹ chồng tương lai - Bà Vương]: Sơ Hạ à, mẹ tính rồi. Phòng ngủ master trên tầng ba rộng nhất, view đẹp nhất cứ để cho Tiểu Kiều. Dù sao thi thoảng vợ chồng nó về chơi, ở phòng to cũng có mặt mũi với thằng Kiệt. Hai đứa ở phòng tầng hai cũng rộng chán rồi, vợ chồng trẻ cần gì phô trương.
[Em chồng quý hóa - Trần Kiều]: Thả tim <3. Cảm ơn chị dâu nhé! Anh Kiệt nói cuối tuần sẽ mời cả nhà mình đi ăn nhà hàng Pháp 5 sao để ăn mừng nhà mới. Chị dâu nhớ chuẩn bị tiền cọc sớm nhé, bên trung tâm họ giục rồi kìa.
Tôi ngồi trên ghế sofa, nhìn những dòng tin nhắn nhảy múa. Bọn họ chưa cầm được chìa khóa, chưa bỏ ra một đồng, nhưng đã ngang nhiên đuổi chủ nhân thực sự xuống phòng phụ, chiếm đoạt phòng chính.
Trần Hạo nhắn riêng: "Vợ à, chịu thiệt chút nhé. Mẹ chiều Tiểu Kiều quen rồi. Sau này nó đi lấy chồng thì nhà là của riêng hai đứa mình."
Tôi cười khẩy, gõ một dòng tin nhắn ngắn gọn vào nhóm chung:
"Mọi người cứ sắp xếp, sao cũng được. Miễn là mọi người vui."
Tắt điện thoại, tôi bấm số gọi cho bố.
"Bố, dự án chung cư cao cấp ở khu trung tâm mà bố bảo hôm trước còn căn nào không? Con muốn mua hai căn đập thông. Đứng tên bố mẹ."