Sáng thứ Sáu. Bầu trời Bắc Kinh trong vắt, nhưng không khí tại Trung tâm giao dịch bất động sản Thủy Các thì nóng hừng hực bởi sự hào hứng của gia đình họ Trần.
Theo những gì Trần Hạo cập nhật trực tiếp trong nhóm chat, hôm nay là một "đại lễ". Bà Vương mặc chiếc váy sườn xám đỏ rực, cổ đeo chuỗi ngọc trai giả to như hạt mít. Trần Kiều trang điểm lộng lẫy, tay trong tay với gã chồng sắp cưới giàu có.
Đặc biệt hơn, Trần Kiều còn kéo theo cả bố mẹ chồng tương lai đến để "tham quan cơ ngơi mà con dâu đứng tên". Vở kịch này, bọn họ dàn dựng công phu thật.
Điện thoại tôi rung lên bần bật. Trần Hạo gửi một đoạn tin nhắn thoại (voice chat), giọng điệu hối thúc xen lẫn chút khoe khoang:
"Sơ Hạ, em đến đâu rồi? Quản lý đang đợi làm thủ tục quẹt thẻ đây này. Bố mẹ anh Kiệt đang khen biệt thự nức nở, bảo nhà mình có gu thẩm mỹ tốt. Em qua nhanh đi để chốt hợp đồng, đừng để mọi người đợi lâu, mất hay."
Trong nền đoạn ghi âm, tôi còn nghe rõ tiếng bà Vương oang oang cái giọng the thé đặc trưng: "Ôi dào, ông bà thông gia cứ quá khen. Con dâu tôi nó ngoan lắm, tiền bạc đưa hết cho thằng Hạo quản lý. Mua biệt thự tiền tỷ mà cũng tự nguyện thêm tên con gái tôi vào, chứng tỏ nó thương em chồng thế nào..."
Tôi đặt điện thoại xuống bàn trà, nhấp một ngụm Earl Grey thơm lừng.
Lúc này, tôi đang ngồi vắt chân chữ ngũ trong phòng VIP của một trung tâm giao dịch bất động sản khác, cách chỗ bọn họ mười cây số. Không gian ở đây yên tĩnh, sang trọng, đối lập hoàn toàn với cái chợ vỡ mà gia đình Trần Hạo đang tạo ra.
"Cô Lâm, thủ tục đã hoàn tất."
Vị giám đốc kinh doanh cúi người cung kính, hai tay đưa cho tôi một tập hồ sơ dày cộp.
"Đây là giấy tờ sở hữu hai căn hộ cao cấp đập thông ở tầng 28, view trọn thành phố. Tổng giá trị là một ngàn một trăm vạn (11 triệu tệ), đã thanh toán 100% bằng tiền mặt. Người đứng tên là ông Lâm và bà Nguyễn theo đúng yêu cầu của cô. Xin chúc mừng cô và gia đình."
Tôi nhận lấy tập hồ sơ, mùi giấy mới thơm phức xộc vào mũi. Cảm giác nhẹ nhõm và thỏa mãn lan tỏa trong lồng ngực. Tiền của Lâm gia, dĩ nhiên phải quy về cho Lâm gia. Không một xu nào được phép rơi vào túi kẻ ăn cháo đá bát.
Đồng hồ điểm 10 giờ 30 phút. Điện thoại trên bàn lại réo vang. Màn hình hiện lên hai chữ "Chồng yêu" nhấp nháy liên hồi.
Tôi mỉm cười, chậm rãi trượt nút nghe. Đã đến lúc hạ màn rồi.