"Sơ Hạ! Em đang làm cái quái gì vậy? Gần mười một giờ rồi em đang ở cái xó nào?"
Tiếng gào của Trần Hạo vang lên chói tai ngay khi tôi vừa bắt máy. Không còn vẻ ôn nhu giả tạo, giọng anh ta giờ đây nén đầy sự bực tức, lo lắng và cả sự mất mặt.
Qua điện thoại, tôi nghe thấy tiếng xì xào bàn tán. Có vẻ như bố mẹ chồng tương lai của Trần Kiều đã bắt đầu nghi ngờ khi "nữ đại gia" mãi không xuất hiện để thanh toán.
"Mọi người đang đợi em đây này! Em có biết bố mẹ anh Kiệt đang nhìn gia đình anh bằng ánh mắt gì không? Quản lý cũng đang giục rồi! Em mau đến ngay đi!"
Tôi thong thả xoay chiếc bút ký trên tay, giọng bình thản đến lạnh lùng:
"Đợi em? Đợi em làm gì hả Trần Hạo?"
Đầu dây bên kia khựng lại một nhịp, rồi Trần Hạo gắt lên như một con thú bị dồn vào đường cùng:
"Em bị điên à?! Đợi em mang thẻ đến thanh toán căn biệt thự chứ làm gì! Hợp đồng in xong hết rồi, tên ba người rành rành ra đó, chỉ chờ em quẹt thẻ là xong! Đừng có giở chứng lúc này!"
"À, biệt thự Thủy Các..." Tôi kéo dài giọng, giọng điệu đầy vẻ ngạc nhiên giả tạo, "Hôm trước em thấy hợp đồng có tên Trần Kiều, lại còn nghe mẹ bảo để phòng ngủ chính cho cô ấy. Em cứ tưởng hai anh em tự bỏ tiền ra mua để giữ thể diện với nhà chồng, coi em như khách nên mới sắp xếp thế cơ mà? Liên quan gì đến em?"
Không gian bên phía Trần Hạo đột ngột rơi vào im lặng chết chóc. Sự im lặng kéo dài đến năm giây, đủ để tôi nghe thấy tiếng tim đập loạn nhịp của kẻ đang hoảng loạn.
"Sơ Hạ... em... em đang đùa cái quái gì vậy?" Giọng Trần Hạo bắt đầu run rẩy, lạc đi vì sợ hãi, "Chẳng phải tiền hồi môn của em có một ngàn hai trăm vạn sao? Không có tiền của em thì anh lấy gì mà quẹt? Em đừng có đùa dai!"
"Tiền hồi môn của em à?" Tôi cười khẽ, nụ cười sắc lạnh như dao, "Sáng nay em vừa quẹt hết mua hai căn hộ cao cấp cho bố mẹ em dưỡng già rồi. Một ngàn hai trăm vạn, một xu cũng không thừa. Tài khoản em giờ trống rỗng rồi anh yêu ạ."
"Cô..."
Tiếng thở của Trần Hạo trở nên nặng nề, dồn dập như người sắp lên cơn hen. Bên cạnh đó, tiếng bà Vương oang oang xen vào: "Thằng Hạo, sao thế? Cái Hạ nó đến chưa? Ông bà thông gia đang hỏi bao giờ thì xong thủ tục đây này!"
Tôi ngắt lời sự lúng túng cùng cực của anh ta, gằn từng chữ một, rõ ràng và tàn nhẫn:
"Trần Hạo, nghe cho kỹ đây. Mua nhà để lòe thiên hạ bằng tiền của người khác thì tự đi mà trả. Em gái anh cần thể diện, cần phòng master, thì bảo cô ta tự móc túi ra mà mua. Còn anh, từ giây phút này, chúng ta chấm dứt. Anh bị hủy hôn!"
"Sơ Hạ! Em dám..."
"Tôi dám chứ. Cứ ở đó mà tận hưởng cái 'thể diện' rách nát của gia đình anh với nhà sui gia đi nhé. Tạm biệt, đồ ký sinh trùng."
Tôi cúp máy cái rụp. Chặn số điện thoại. Rời khỏi nhóm chat "Trần Gia Hưng Thịnh". Mọi thao tác diễn ra chưa đầy ba giây.
Tôi nhắm mắt lại, tưởng tượng ra khung cảnh hỗn loạn tại phòng bán hàng lúc này: Trần Hạo mặt cắt không còn một giọt máu, bà Vương gào thét như người mất trí, và cô em gái quý hóa Trần Kiều bị nhà chồng tương lai nhìn bằng ánh mắt khinh miệt vì vở kịch "tiểu thư nhà giàu" bị vạch trần trần trụi.
Chín năm thanh xuân, đổi lại bằng một bài học đắt giá. Nhưng ít nhất, cái kết này cũng đáng đồng tiền bát gạo.