[TRẢ ĐŨA TỘT CÙNG] LỤC ĐÌNH NGÔN PHÁT ĐIÊN KHI CHỨNG KIẾN VỢ ÂN ÁI VỚI BẠN THÂN: VỞ KỊCH MẤT TRÍ NHỚ CỦA DƯƠNG DƯƠNG!
1,537 từ
Năm thứ ba sau khi mắc chứng rối loạn phân ly dẫn đến mất trí nhớ tạm thời, tôi vô tình đứng sau cánh cửa khép hờ, nghe trọn vẹn sự tàn nhẫn của người đàn ông tôi gọi là chồng. "Anh Ngôn, chị dâu cứ vài tháng lại mất trí một lần, lần nào anh cũng quăng thẻ để tụi em luân phiên đến đóng giả làm chồng chị ấy. Anh không sợ có ngày tụi em 'diễn giả thành thật' trên giường với chị dâu sao?" Tiếng bật lửa lách cách vang lên, theo sau là giọng cười cợt nhả, lạnh lẽo đến thấu xương của Lục Đình Ngôn: "Sợ cái gì? Vợ anh mày vốn lãnh cảm, cứng đơ như khúc gỗ. Chỉ cần các cậu không chủ động, cô ấy lấy đâu ra nhu cầu? Nhớ cho kỹ, diễn thì diễn, nhưng tuyệt đối không được chạm vào cô ấy. Chơi chán chê bên ngoài rồi, tôi vẫn cần một tấm bình phong sạch sẽ để làm người chồng mẫu mực." Trái tim tôi như bị ai đó bóp nát, rỉ máu từng giọt. Suốt ba năm qua, mỗi lần tôi rơi vào trạng thái hoảng loạn vì mất trí, người ôm tôi vào lòng, vuốt tóc tôi dỗ dành, thậm chí nằm chung một chiếc giường... đều là những gã đàn ông xa lạ mang lớp mặt nạ của Lục Đình Ngôn. Chín lần mất trí. Chín gã đàn ông thay phiên nhau bước vào nhà tôi. Nhưng Lục Đình Ngôn à, anh vĩnh viễn không biết một bí mật động trời: Trí nhớ của tôi đã hoàn toàn hồi phục từ hai năm trước! Kẻ đang bị quay cuồng trong vở kịch dơ bẩn này, không phải tôi, mà chính là anh. Khi "người chồng thứ chín" đẩy cửa bước vào, tôi đang ngồi cuộn mình trên sofa, ánh mắt tĩnh lặng như một mặt hồ sâu thẳm. Lần này, Lục Đình Ngôn đã chơi lớn. Kẻ đứng trước mặt tôi không phải đám râu ria vô danh, mà chính là Thẩm Tự An – người bạn thân nhất, cũng là "nam thần cấm dục" nổi danh trong giới thượng lưu của anh ta. "Dương Dương, anh về rồi." Thẩm Tự An cất giọng trầm thấp, đôi mắt phượng hẹp dài lướt qua tôi mang theo chút gượng gạo. Tôi đứng dậy, lảo đảo bước tới, ngước đôi mắt ngấn nước lên nhìn anh ta: "Anh là chồng em sao? Lục Đình Ngôn?" Thẩm Tự An khẽ ho, yết hầu chuyển động: "Ừ, hôm nay công ty nhiều việc, anh về muộn." Vừa dứt lời, điện thoại trong túi anh ta rung bần bật. Thẩm Tự An vội bước ra ban công, nhưng tôi đã rón rén theo sau. Từ khe cửa, tôi nghe rõ mồn một giọng gầm gừ cảnh cáo của Lục Đình Ngôn: "Tự An, cậu là anh em tốt của tôi. Nắm tay hay ôm ấp một chút thì được, nhưng tuyệt đối đừng vượt quá giới hạn. Cô ấy vẫn là vợ tôi!" "Biết rồi." Thẩm Tự An đáp cộc lốc rồi cúp máy. Khi anh ta vừa quay lưng lại, tôi đã lao thẳng vào lồng ngực anh ta. Vòng tay tôi siết chặt lấy vòng eo săn chắc, bàn tay không an phận mà trượt dần lên vòm ngực rộng lớn qua lớp áo sơ mi mỏng. "Chồng ơi..." Tôi kiễng chân, phả hơi thở nóng rực vào vành tai đang dần ửng đỏ của Thẩm Tự An, giọng nũng nịu c.h.ế.t người: "Ngay từ cái nhìn đầu tiên em đã thấy anh rất quen thuộc. Nhưng sao người anh lại cứng ngắc thế này? Anh... chán em rồi sao?" Thẩm Tự An hô hấp trì trệ, cả cơ thể căng cứng như dây đàn. Bàn tay anh ta luống cuống định đẩy tôi ra: "Dương Dương, đừng quậy..." "Em không quậy." Tôi đưa tay, chậm rãi cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của anh ta, ánh mắt mang theo sự câu dẫn trắng trợn. "Chồng à, đêm nay trời lạnh quá. Chúng ta lên giường sưởi ấm nhé." Tròng mắt Thẩm Tự An tối sầm lại. Trái cấm ngay trước mặt, lại còn là vợ của bạn thân đang chủ động mời gọi. Yết hầu anh ta trượt lên trượt xuống kịch liệt, cuối cùng, giọng nói khàn đặc vang lên: "Được." Đêm đó, tôi và Thẩm Tự An nằm chung một giường. Dù không đi quá giới hạn cuối cùng, nhưng những đụng chạm mập mờ, hơi thở đan xen trong bóng tối đủ để tôi có vũ khí đâm nát lòng tự tôn của Lục Đình Ngôn vào ngày hôm sau. Tối hôm sau, "chồng tôi" Thẩm Tự An đưa tôi đến một quán bar hạng sang để "gặp gỡ lại bạn bè". Vừa đẩy cửa phòng VIP, cảnh tượng đập vào mắt khiến tôi buồn nôn: Lục Đình Ngôn đang ôm eo Hà Du Du – cô ả tình nhân, cũng là mối tình đầu của anh ta – hôn nhau say đắm giữa tiếng reo hò của đám bạn chí cốt. Thấy Thẩm Tự An ôm eo tôi bước vào, nụ cười của Lục Đình Ngôn cứng đờ. Hắn lảo đảo đứng dậy, cắn răng diễn trọn vai diễn bỉ ổi của mình. Hắn chìa tay ra, mắt hằn lên những tia máu: "Xin chào chị dâu. Tôi là bạn thanh mai trúc mã của A Ngôn... tên là 'Thẩm Tự An'. Đây là bạn gái tôi, Hà Du Du." Kẻ làm chồng phải cúi đầu giả làm bạn thân, trơ mắt nhìn bạn thân đóng vai chồng mình. Một vở kịch thật nực cười! "Ồ, chào anh." Tôi hờ hững gật đầu, hoàn toàn phớt lờ bàn tay đang lơ lửng giữa không trung của Lục Đình Ngôn. Tôi kéo Thẩm Tự An ngồi phịch xuống sofa. Trớ trêu thay, vị trí lại đối diện ngay với Lục Đình Ngôn. Tôi nhón lấy một quả nho đỏ mọng, tự tay lột vỏ rồi đưa lên tận miệng Thẩm Tự An: "Chồng ơi, a nào..." Thẩm Tự An khẽ nhíu mày, nhưng vẫn há miệng ăn quả nho từ tay tôi. "Choang!" Ly rư.ợu trên tay Lục Đình Ngôn vỡ nát, mảnh thủy tinh găm vào tay rỉ máu, nhưng đôi mắt hắn lại ghim chặt vào những ngón tay tôi đang lướt trên môi Thẩm Tự An. Chưa đủ đô. Tôi cố tình ngả hẳn đầu vào hõm cổ Thẩm Tự An, cắn nhẹ lên vành tai anh ta, dùng âm lượng đủ để cả phòng VIP nghe thấy: "Chồng à... tối qua anh cuồng nhiệt quá, đè em cả đêm làm eo em bây giờ vẫn còn mỏi nhừ. Đêm nay anh phải đền bù cho em đấy nhé." Cả căn phòng chết lặng. Không khí đặc quánh lại, ngột ngạt đến nghẹt thở. Thẩm Tự An hoảng hốt bóp chặt lấy cổ tay tôi, giọng khàn đi: "Bảo bối... đừng nói bậy." "Rầm!" Lục Đình Ngôn đạp mạnh vào bàn kính. Hắn đứng phắt dậy, lồng ngực phập phồng dữ dội, đôi mắt hằn học nhìn chằm chằm vào Thẩm Tự An như muốn ăn tươi nuốt sống. Ghen tuông? Cay cú? Uất hận? Hà Du Du thấy người tình mất kiểm soát liền nóng mặt. Ả ta khoác tay Lục Đình Ngôn, châm chọc: "Dương Dương, cô mất trí nhớ mà bản lĩnh trên giường vẫn đỉnh thật đấy. Ngay cả 'nam thần cấm dục' cũng bị cô vắt kiệt sức lực cơ mà." Tôi khẽ cười, không thèm đáp lời, đứng dậy đi thẳng vào nhà vệ sinh. Chỉ vài phút sau, Hà Du Du đã bám gót theo sau. Khi lướt qua tôi ở bồn rửa tay, ả ta cố tình nghiêng ly vang đỏ, hắt thẳng phần nước đỏ sẫm lên chiếc váy trắng muốt của tôi. "Ôi, xin lỗi nhé. Tay tôi tự nhiên run quá." Hà Du Du che miệng cười đắc ý, ánh mắt tràn ngập vẻ khiêu khích. "Dương Dương, cô giả điên hay thật thì cái ghế Lục phu nhân sớm muộn cũng là của tôi thôi. Tối qua Đình Ngôn ở trên giường với tôi mắng cô không khác gì một khúc gỗ c.h.ế.t trôi đấy!" Tôi rút một tờ khăn giấy, từ tốn lau đi vệt nước trên tay. Sau đó, không nói không rằng, tôi vung tay lên. "CHÁT!" Một cái t/át trời giáng nổ đom đóm mắt in hằn năm ngón tay đỏ chót lên khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng của Hà Du Du. Ả ta loạng choạng ngã đập đầu vào tường, ôm mặt gào lên thảm thiết. "Đồ khốn! Mày dám đánh tao?!" Tôi cúi xuống, túm lấy mái tóc uốn lọn của ả giật ngược ra sau, đôi mắt sắc lạnh như dao găm: "Cô nói đúng, tôi đang mất trí nhớ. Mà người mất trí thì... đánh chó cũng không cần phải nể mặt chủ đâu! Để tôi xem, lát nữa thằng 'chồng' giả mạo ngoài kia có dám lao vào đây xót xa cho con tình nhân đê tiện này trước mặt tôi không nhé!"