[BÁO THÙ TỘT ĐỈNH] LỤC ĐÌNH NGÔN PHÁT ĐIÊN NHÌN VỢ ÔM BẠN THÂN, THẨM TỰ AN "LỘT XÁC" PHẢN BỘI!
774 từ
Tiếng thét thất thanh của Hà Du Du xé toạc bầu không khí ồn ào của quán bar. Cánh cửa nhà vệ sinh bật mở tung.
Lục Đình Ngôn và Thẩm Tự An đồng loạt lao vào. Cảnh tượng trước mắt khiến mạch máu trên trán Lục Đình Ngôn giật liên hồi: Người tình bé nhỏ của hắn đang ôm một bên má sưng vù, khóc lóc thảm thiết dưới sàn. Còn tôi, người vợ bị hắn khinh miệt, lại đang rũ mắt, thu lại ánh nhìn sắc lạnh để thay bằng dáng vẻ run rẩy, yếu đuối tột cùng.
"Đình Ngôn... a không, Tự An! Anh xem con mụ điên này vừa làm gì tôi này!" Hà Du Du gào lên, theo thói quen định lao vào lòng Lục Đình Ngôn để làm nũng.
Nhưng ả quên mất, Lục Đình Ngôn lúc này đang mang thân phận "bạn thân". Hắn khựng lại, bàn tay giơ ra giữa không trung cứng đờ. Hắn lén nhìn Thẩm Tự An, ánh mắt ra hiệu vô cùng gay gắt, ý muốn bạn thân hãy ra mặt vả mặt tôi để trả thù cho ả.
Chớp lấy thời cơ, tôi lập tức lao vọt vào lồng ngực Thẩm Tự An, vùi đầu khóc nức nở: "Chồng ơi... người phụ nữ này tự nhiên hắt r.ư.ợ.u vào váy em, còn mắng em là khúc gỗ! Em sợ quá..."
Thẩm Tự An cứng đờ người. Mùi hương ngòn ngọt từ mái tóc tôi xộc thẳng vào mũi anh ta, cộng thêm thân hình mềm mại đang cọ sát vào lồng ngực khiến yết hầu vị "nam thần cấm dục" trượt lên trượt xuống mãnh liệt. Vòng tay anh ta bất giác siết chặt lấy eo tôi.
"Dương Dương ngoan, đừng sợ." Thẩm Tự An trầm giọng dỗ dành, sau đó phóng ánh mắt lạnh lẽo như băng về phía Hà Du Du và Lục Đình Ngôn. "Cô Hà, mong cô tự trọng. Vợ tôi đang bệnh, nếu cô còn kiếm chuyện, đừng trách tôi không nể mặt bạn bè."
Cả Lục Đình Ngôn và Hà Du Du đều sững sờ. Lục Đình Ngôn tiến lên một bước, gân xanh nổi đầy cổ, nghiến răng rít lên: "Tự An! Cậu... cậu vừa nói cái gì? Cậu bênh vực cô ta mà mắng bạn gái tôi sao? Cậu quên cô ta là ai rồi à?!"
Tôi ngước mắt lên khỏi ngực Thẩm Tự An, chớp chớp đôi mắt đẫm lệ ngây thơ nhìn Lục Đình Ngôn: "Anh bạn này buồn cười thật. Chồng tôi bảo vệ tôi thì có gì sai? Hay là... anh mới là kẻ có ý đồ bất chính với vợ của bạn thân mình?"
Câu nói của tôi như một nhát dao đâm trúng tim đen. Lục Đình Ngôn tức đến hộc máu nhưng không thể cãi lại một lời để giữ vỏ bọc. Hắn chỉ đành hung hăng kéo Hà Du Du đang gào khóc đứng dậy, hất tay ả ra: "Đủ rồi! Mất mặt chết đi được, đi về!"
Đêm đó, khi trở về căn biệt thự lạnh lẽo, vở kịch thực sự mới bước vào giai đoạn kịch tính nhất.
Thẩm Tự An vừa cởi áo khoác, tôi đã táo bạo ấn anh ta ngã phịch xuống chiếc sô pha mềm mại ở phòng khách. Khác với vẻ yếu đuối ban nãy, tôi ngồi dang chân trên đùi anh ta, những ngón tay mơn trớn vuốt ve cổ áo sơ mi đang phanh ngực của người đàn ông.
"Chồng à, lúc nãy bảo vệ em, anh ngầu lắm." Tôi kề sát môi vào tai anh ta, phả ra từng luồng khí nóng rực. "Đêm nay... em muốn thực sự làm vợ anh."
Thẩm Tự An thở dốc, lý trí của anh ta đang đứng bên bờ vực sụp đổ. Bàn tay anh ta bóp chặt lấy eo tôi, giọng khàn đặc mang theo dục vọng bị kìm nén: "Dương Dương... em có biết mình đang làm gì không? Tỉnh táo lại đi, em sẽ hối hận đấy..."
"Em chỉ biết... anh là chồng em." Tôi mỉm cười đầy ma mị, trực tiếp cúi xuống cắn nhẹ lên môi anh ta. Cùng lúc đó, khóe mắt tôi liếc lên trần nhà, nhìn thẳng vào chiếc camera ẩn siêu nhỏ nhấp nháy ánh đỏ mà Lục Đình Ngôn đã lén lắp đặt để theo dõi tôi.
Cứ mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ đi, Lục Đình Ngôn. Để xem anh có thể cắn răng chịu đựng việc bị "cắm sừng" trực tiếp bởi người anh em vào sinh ra tử của mình được bao lâu!