[TRẢ GIÁ ĐẮT] LỤC ĐÌNH NGÔN TÁN GIA BẠI SẢN TRONG ĐÊM, HÀ DU DU QUỲ GỐI XIN THA TRƯỚC MẶT DƯƠNG DƯƠNG!
766 từ
Sáng hôm sau, Cảng Thành rung chuyển bởi một cơn địa chấn truyền thông vô tiền khoáng hậu.
Đúng tám giờ sáng, toàn bộ các mặt báo tài chính, trang tin điện tử và mạng xã hội đồng loạt bùng nổ với hàng loạt video và hình ảnh sắc nét. Tiêu đề đỏ chót đập vào mắt công chúng: "Tổng giám đốc Lục thị - Lục Đình Ngôn: Vỏ bọc đạo đức giả và thú vui bệnh hoạn dắt mối vợ cho bạn thân!". Kèm theo đó là hình ảnh hắn mây mưa cùng Hà Du Du, và cả những đoạn ghi âm hắn lạnh lùng lên kế hoạch đưa từng gã đàn ông vào phòng ngủ của tôi.
Cổ phiếu Lục thị lập tức lao dốc không phanh, bốc hơi hàng tỷ tệ chỉ trong hai mươi phút mở phiên. Các cổ đông lớn điên cuồng gọi điện thoái vốn, ngân hàng đồng loạt đóng băng luồng tín dụng. Đế chế Lục thị mà Lục Đình Ngôn tự hào, chỉ sau một đêm đã đứng trên bờ vực phá sản.
Tại căn hộ của Hà Du Du, Lục Đình Ngôn tiều tụy như một con thú điên. Hắn túm lấy cổ áo ả nhân tình, hai mắt vằn lên những tia máu đáng sợ: "Tiền! Đưa hết số tiền tao đã chuyển cho mày đây! Tao cần cứu công ty, tao không thể mất trắng được!"
Hà Du Du hoảng loạn hất mạnh tay hắn ra, ôm chặt lấy chiếc túi xách hàng hiệu chứa đầy trang sức và thẻ ngân hàng, lùi lại tận góc tường, rít lên cay độc: "Anh điên rồi Lục Đình Ngôn! Tiền vào túi tôi thì là của tôi! Công ty anh phá sản thì liên quan gì đến tôi? Kẻ vô dụng rỗng tuếch như anh giờ có tư cách gì mà đòi hỏi?"
Nói rồi, ả nhẫn tâm đạp thẳng gót giày nhọn vào bụng Lục Đình Ngôn, mở cửa bỏ chạy, để lại gã đàn ông từng cao cao tại thượng nay gục ngã trên sàn nhà lạnh lẽo, nếm trải tận cùng sự phản bội.
Ba ngày sau, tại phòng họp tầng cao nhất của tập đoàn nhà họ Dương.
Lục Đình Ngôn xuất hiện với bộ dạng thảm hại, râu ria lởm chởm, hốc hác đến khó nhận ra. Hắn quỳ sụp xuống trước cánh cửa gỗ lim, gào thét tên tôi: "Dương Dương! Anh sai rồi! Xin em... nể tình vợ chồng ba năm, cầu xin em rót vốn cứu Lục thị! Chỉ cần em cứu anh, anh hứa sẽ cắt đứt mọi thứ, ngoan ngoãn làm một người chồng tốt!"
Cánh cửa phòng họp chậm rãi mở ra.
Tôi bước ra trong bộ vest công sở cắt may thủ công tinh tế, khí chất toát lên vẻ quyền lực, sắc sảo và lạnh lùng. Nhưng điều khiến Lục Đình Ngôn tuyệt vọng đến tắt thở là người đàn ông đang khoác tay tôi. Thẩm Tự An trong bộ âu phục đen tuyền, khóe môi điểm một nụ cười nửa miệng tàn nhẫn, tay cầm một tập hồ sơ ném thẳng xuống mặt Lục Đình Ngôn.
"Cứu Lục thị? Xin lỗi Lục tổng, e rằng muộn rồi." Giọng Thẩm Tự An nhàn nhạt vang lên, sắc lẹm như dao. "Ba mươi phút trước, tôi đã đại diện cho Dương thị thâu tóm xong 51% cổ phần của Lục thị. Từ giờ phút này, Lục thị chính thức đổi chủ, và chủ nhân mới là Dương Dương."
Tôi cúi xuống, mũi giày cao gót khẽ nâng cằm Lục Đình Ngôn lên, đôi mắt tĩnh lặng không gợn chút bi thương nào, chỉ có sự khinh miệt tột cùng: "Anh nghĩ tôi dốc sức hạ bệ anh chỉ để nghe vài lời xin lỗi rẻ rúng này sao? Lục Đình Ngôn, vở kịch này đến lúc hạ màn rồi. Thứ anh nợ tôi ba năm qua, tôi sẽ dùng cả phần đời còn lại của anh trong ngục tù để bắt anh trả giá."
Bên ngoài cửa kính cường lực, tiếng còi xe cảnh sát chói tai đã vang lên vọng lại. Tội danh lừa đảo chiếm đoạt tài sản và trốn thuế của Lục Đình Ngôn đã được tôi và Thẩm Tự An thu thập đầy đủ, đóng gói gửi thẳng cho cơ quan điều tra kinh tế. Lục Đình Ngôn sụp đổ hoàn toàn, nằm bẹp dưới chân tôi như một bãi bùn lầy, tiếng gào khóc thê lương của hắn hoàn toàn bị nuốt chửng bởi tiếng còi hụ ngày một gần.