Tại căn hộ cao cấp của Hà Du Du, màn hình iPad bị đập nát bươm, mảnh kính văng tung tóe trên sàn nhà.
Lục Đình Ngôn hai mắt đỏ ngầu như dã thú phát điên. Vừa nãy, qua camera giấu kín, hắn tận mắt chứng kiến người vợ lúc nào cũng bị hắn chê bai là cứng đơ như khúc gỗ, nay lại đang ngồi dạng chân trên đùi Thẩm Tự An. Nụ hôn nóng bỏng kia như một mồi lửa ném thẳng vào đống thuốc nổ trong đầu hắn.
"Lục Đình Ngôn, anh làm cái quái gì vậy?!" Hà Du Du thét lên khi bị hắn xô ngã nhào xuống sô pha.
Hắn không thèm để tâm đến ả, vớ lấy chìa khóa xe lao ra khỏi cửa như một cơn lốc. Cơn ghen tuông ngùn ngụt đốt cháy mọi lý trí. Trò chơi này do hắn tạo ra, nhưng khi nhìn thấy thân hình quyến rũ của Dương Dương cọ sát vào người anh em chí cốt, lòng tự tôn và sự chiếm hữu cực đoan của một gã đàn ông khiến hắn muốn giết người!
Hai mươi phút sau. "RẦM!"
Cánh cửa gỗ sồi nguyên khối của căn biệt thự bị Lục Đình Ngôn đạp tung. Hắn thở hồng hộc, sát khí đằng đằng xông thẳng vào phòng khách: "Thẩm Tự An! Mày cút ra khỏi người cô ấy ngay cho tao!"
Nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến bước chân hắn sững lại.
Không có quần áo vứt lộn xộn, không có cảnh tượng giường chiếu hoang dâm nào. Dương Dương đang ngồi ung dung trên sô pha, tà váy trắng tinh khôi không một nếp nhăn. Còn Thẩm Tự An đứng ngay bên cạnh, sắc mặt trầm mặc đến đáng sợ.
Thấy hắn lao vào, tôi lập tức rúc sâu vào ghế, ánh mắt hoảng loạn nhìn Thẩm Tự An: "Chồng ơi... anh ta bị sao vậy? Sao lại xông vào nhà mình gào thét?"
Lục Đình Ngôn tức điên, lao đến định tóm lấy cổ tay tôi: "Dương Dương! Đủ rồi! Đừng diễn nữa! Tao mới là Lục Đình Ngôn! Tao là chồng mày! Thằng khốn này là Thẩm Tự An, bạn thân tao!"
"BỐP!"
Một cú đấm trời giáng nện thẳng vào gò má Lục Đình Ngôn khiến hắn lảo đảo ngã gục xuống bàn trà, khóe môi lập tức rỉ máu. Kẻ ra tay không ai khác chính là Thẩm Tự An.
"Cậu điên đủ chưa?" Thẩm Tự An gằn từng chữ, tròng mắt hằn lên sự tàn nhẫn tuyệt tình. "Chính cậu là kẻ đã chà đạp cô ấy, đẩy cô ấy cho đám đàn ông chúng tôi hết lần này đến lần khác để đổi lấy vỏ bọc hoàn hảo bên ngoài. Cậu xem cô ấy là món đồ chơi, nhưng tôi thì không."
Lục Đình Ngôn ôm mặt, không thể tin vào tai mình: "Tự An... mày... mày nói cái gì? Mày phản bội tao vì con đàn bà này?"
Tôi khẽ cười khẩy trong lòng. Đúng vậy, Lục Đình Ngôn, trò chơi tâm lý này anh mãi mãi không thắng nổi tôi. Trong lúc anh đang điên cuồng lao về đây, tôi đã thì thầm vào tai Thẩm Tự An một câu chí mạng: "Em biết anh ấy đang nhìn chúng ta qua camera. Thẩm Tự An, đưa em rời khỏi địa ngục này, em và 30% cổ phần tập đoàn nhà họ Dương, sẽ hoàn toàn thuộc về anh."
Một "nam thần cấm dục" máu lạnh và đầy dã tâm thương trường như Thẩm Tự An, lại bị tôi câu dẫn đến đánh mất lý trí, đương nhiên thừa thông minh để biết phải chọn bên nào.
Tôi chậm rãi đứng dậy, gạt bỏ hoàn toàn dáng vẻ ngây ngô giả điên thường ngày. Tôi bước đến trước mặt Lục Đình Ngôn, nhìn xuống kẻ đang quỳ một chân trên sàn, ánh mắt sắc lẹm và kiêu ngạo như một nữ hoàng:
"Anh nói đúng, Lục Đình Ngôn. Tôi không hề mất trí nhớ. Tôi đã tỉnh táo hoàn toàn từ hai năm trước."
Lục Đình Ngôn ngẩng phắt đầu lên, đồng tử co rút kịch liệt, toàn thân run rẩy: "Cô... cô nói gì?"
"Tôi nói, màn kịch xem anh tự biến mình thành thằng hề, tự tay dâng vợ cho hết kẻ này đến người khác, tôi xem chán rồi." Tôi ném mạnh xấp ảnh Lục Đình Ngôn ân ái với Hà Du Du cùng tờ đơn ly hôn đã ký sẵn thẳng vào mặt hắn. "Chiếc camera anh lén giấu trong phòng, tôi cũng đã trích xuất toàn bộ. Bằng chứng anh dắt mối vợ mình cho người đàn ông khác... ngày mai sẽ chễm chệ trên trang nhất của toàn bộ mặt báo tài chính Cảng Thành."
Tôi nhếch môi, khoác tay Thẩm Tự An, buông lời phán quyết cuối cùng: "Giờ thì cút khỏi nhà tôi. Đừng quên ngôi biệt thự này đứng tên tôi cơ mà, 'chồng cũ'."