Gemini đã nói
Hơi lạnh từ lòng bàn tay của con gái truyền sang khiến tôi rùng mình. Nó nắm chặt tay tôi đến mức móng tay găm cả vào da thịt. Ánh mắt con bé không dám nhìn tôi, mà lén lút liếc về phía cốc trà an thần đang bốc khói nghi ngút trên bàn.
"Được, tôi chơi." Tôi cắn chặt răng, ngồi phịch xuống ghế.
"Ôi chao, thế mới là người một nhà chứ!" Mẹ chồng lập tức thay đổi sắc mặt, đon đả đẩy cốc trà về phía tôi. "Con dâu uống ngụm nước đi cho ấm giọng, nãy giờ gắt gỏng làm mẹ sợ hết hồn."
Tôi vừa cúi xuống, ngay khoảnh khắc đó, con gái giả vờ trượt chân, hất tung mâm mứt Tết. Dưới gầm bàn tối tăm, một mảnh giấy nhàu nát được nhét vội vào lòng bàn tay tôi.
Nhân lúc cả nhà đang nhao nhao dọn dẹp, tôi lén mở ra. Nét chữ của con gái nghệch ngoạc, run rẩy tột độ: "Trong trà có thuốc ngủ loại nặng. Bố đã cài phần mềm hack lì xì. Bọn họ định chuốc mê mẹ để lấy vân tay ký giấy chuyển nhượng tiền bảo hiểm. Cảnh sát 10 phút nữa mới tới. Phải câu giờ!"
Máu trong người tôi như đông cứng lại. Tai tôi ù đi. Chồng tôi... người đầu ấp tay gối suốt mười mấy năm nay, lại đang cùng gia đình anh ta lập mưu tước đoạt tài sản máu mủ của bố mẹ tôi, thậm chí không từ thủ đoạn hạ độc?
"Kiều Duyệt, em sao thế? Sắc mặt kém quá." Lâm Mục Dã cúi xuống, giọng nói trầm ấm quen thuộc nhưng giờ phút này lại sắc lạnh như lưỡi dao kề tận cổ. Bàn tay anh ta đặt lên vai tôi, siết chặt như một gọng kìm không cho tôi cơ hội thoát thân.
"Không sao, chỉ là đột nhiên nghĩ ra một cách chơi thú vị hơn thôi." Tôi ngẩng đầu lên, vờ vịt gạt phăng cốc trà rơi loảng xoảng xuống sàn nhà. Nước trà văng tung tóe, sủi lên những bọt khí bất thường trên lớp thảm nhung. Sắc mặt Lâm Mục Dã và Diệp Dung thoắt cái tái mét.
"Ái chà, trượt tay." Tôi cười lạnh, rút từ trong túi xách ra một tấm thẻ ngân hàng đen tuyền đặt mạnh xuống mặt bàn kính. "Chơi trên điện thoại chán rồi. Trong thẻ này có đúng mười tỷ tiền mặt, là tiền bảo hiểm của bố mẹ tôi. Ai bốc được lá thăm dài nhất, người đó cầm mật khẩu. Chơi không?"
Không khí trong phòng khách tĩnh lặng đến rợn người. Ánh đèn chùm pha lê hắt xuống những khuôn mặt đang méo mó vì lòng tham bùng phát. Diệp Dung nuốt nước bọt cái ực, đôi mắt ả đỏ ngầu dán chặt vào tấm thẻ. Bố chồng tôi thở hồng hộc, tay run lẩy bẩy. Họ không cần phải đóng kịch ép uổng nữa, con mồi đã tự đem miếng mồi béo bở nhất đặt lên thớt.
"Em điên rồi sao? Em không tin anh à?" Lâm Mục Dã gầm gừ trong cổ họng, cố giấu vẻ luống cuống khi kế hoạch chuốc thuốc thất bại. Anh ta thò tay vào túi áo khoác – nơi tôi lờ mờ thấy cộm lên hình dáng của một ống tiêm thủy tinh.
"Không tin? Trò chơi gia đình thôi mà anh." Tôi lùi lại một bước, kéo con gái ra sau lưng, tay trái âm thầm vớ lấy con dao gọt hoa quả trên đĩa. "Chị dâu, chị muốn có nhà đúng không? Cầm lấy thẻ đi, nếu chị dám thừa nhận đứa con trong bụng chị bây giờ... không phải của người anh chồng đã chết cách đây 3 năm!"
"Cô... cô nói bậy bạ gì đó?!" Diệp Dung hét lên, lùi lại đâm sầm vào kệ tivi. Mặt ả trắng bệch như xác chết.
Tôi cười phá lên, tiếng cười chua chát xé toạc màn kịch giả tạo của gia đình này. Suốt một tháng qua, tôi đã âm thầm điều tra. Căn nhà chục tỷ mà ả đòi, thực chất là để trả nợ xã hội đen cho gã tình nhân cờ bạc, và kẻ đồng lõa che giấu chuyện tày trời này, không ai khác chính là...
"Đủ rồi! Mày câm miệng lại cho tao!" Bố chồng tôi đột nhiên nổi điên, vớ lấy cái gạt tàn bằng đồng thau ném thẳng về phía tôi.
Cùng lúc đó, Lâm Mục Dã lao tới, rút phăng ống tiêm trong túi áo ra, khuôn mặt anh ta vặn vẹo trong sự tàn ác tột độ: "Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt. Tối nay mày có ký hay không cũng phải để lại cái mạng này!"
Ngay giây phút lưỡi dao trong tay tôi chuẩn bị vung lên tử chiến, một tiếng RẦM đinh tai nhức óc vang lên. Cánh cửa gỗ lim dày cộp của căn hộ bị đạp tung từ bên ngoài.
Hàng loạt tia laser đỏ rực từ súng bọc hậu quét dọc căn phòng, chĩa thẳng vào trán từng người nhà họ Lâm.
"Cảnh sát đây! Tất cả đứng im, bỏ vũ khí xuống!"