CHƯƠNG 3: BÍ MẬT DƯỚI LỚP MẶT NẠ VÀ LỜI THÚ TỘI TRONG ĐÊM GIAO THỪA
1,031 từ
Tiếng quát xé toạc bầu không khí đặc quánh của căn phòng. Những đốm laser đỏ rực từ súng bọc hậu của lực lượng cảnh sát găm chi chít lên ngực, lên trán những kẻ đang đứng sững sờ trong phòng khách.
Tiếng còi hụ bên ngoài chung cư giờ đây mới rít lên từng hồi chát chúa, báo hiệu vòng vây đã khép kín hoàn toàn.
"Bỏ vũ khí xuống! Đưa hai tay lên đầu!" Viên đội trưởng cảnh sát chĩa thẳng súng vào Lâm Mục Dã, giọng đanh thép.
Choang!
Ống tiêm thủy tinh rơi khỏi tay Lâm Mục Dã, vỡ nát trên mặt sàn. Nhưng ngay khoảnh khắc mọi người tưởng hắn sẽ đầu hàng, đôi mắt hắn vằn lên những tia máu đỏ rực của một con thú bị dồn vào chân tường. Với một tốc độ kinh hoàng, hắn vồ lấy mảnh vỡ sắc lẹm của chiếc cốc trà vừa nãy, lôi tuột con gái tôi vào lòng và kề mũi kính nhọn hoắt ngay sát động mạch cổ con bé.
"Lùi lại! Lùi hết lại cho tao! Đứa nào bước thêm một bước, tao rạch cổ nó!"
Hắn gầm lên điên dại. Con gái tôi sợ hãi nhắm nghiền mắt, nước mắt tuôn rơi ướt đẫm gò má nhưng con bé tuyệt nhiên không phát ra một tiếng khóc, chỉ cắn chặt môi đến rỉ máu.
"Lâm Mục Dã! Anh điên rồi! Nó là con gái ruột của anh đấy!" Tôi gào lên, ném phăng con dao gọt hoa quả xuống đất, trái tim như bị ai đó bóp nát.
"Đều tại cô! Tất cả là tại cô!" Hắn siết chặt cánh tay quanh cổ con bé, lùi dần về phía ban công. "Nếu cô ngoan ngoãn uống ly trà đó, ký tờ giấy nhượng quyền bảo hiểm, thì gia đình này đã yên ấm! Chỉ cần mười tỷ thôi, tại sao cô lại tiếc với chính chồng mình?"
Mẹ chồng tôi lúc này mới hoàn hồn, bà ta xõa xượi quỳ sụp xuống sàn, khóc lóc thảm thiết: "Trời ơi là trời! Mục Dã, con làm cái gì vậy? Mau buông con bé ra, cảnh sát tới rồi, con định đi tù sao?"
Bố chồng tôi thì ôm chặt lấy lồng ngực, thở dốc từng cơn bám vào thành sofa, không thốt nên lời.
Tôi hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải giữ được cái đầu lạnh nhất có thể. Ánh mắt tôi sắc như dao, lia thẳng về phía người đàn bà nãy giờ đang đứng run rẩy co rúm ở góc tường.
"Diệp Dung! Chị còn đứng chết trân ở đó làm gì?" Tôi lạnh lùng lên tiếng, giọng nói vang vọng khắp phòng. "Chị định trơ mắt nhìn bố của đứa con trong bụng chị trở thành kẻ giết người sao?"
Không gian tĩnh lặng như tờ, chỉ còn tiếng gió rít ngoài ban công.
"Cô... cô nói bậy bạ gì thế?" Diệp Dung lắp bắp, hai tay vô thức ôm lấy phần bụng còn chưa nhô lên của mình.
Mẹ chồng tôi ngừng bặt tiếng khóc, trừng mắt nhìn con dâu lớn: "Mày... mày có thai? Chồng mày mất ba năm rồi cơ mà? Bố đứa bé là ai?"
Tôi cười khẩy, từng bước chậm rãi tiến về phía trước: "Bố đứa bé là ai ư? Mẹ thử hỏi đứa con trai quý hóa đang cầm mảnh kính kia xem! Suốt hai năm qua, lấy cớ tăng ca, hắn dọn hẳn ra ngoài thuê một căn hộ cao cấp cho chị dâu tĩnh dưỡng. Số tiền năm mươi triệu hắn bòn rút từ lương của con mỗi tháng, là để nuôi nhân tình và trả nợ cờ bạc cho chính anh trai ruột đã khuất, nhằm bịt miệng lũ xã hội đen!"
"Mày ngậm miệng lại cho tao, Kiều Duyệt!" Lâm Mục Dã gào lên, sự thật bị phanh phui khiến tâm lý hắn hoàn toàn sụp đổ, tay cầm mảnh kính run bần bật.
"Anh buông dao xuống, Lâm Mục Dã!" Viên cảnh sát tận dụng thời cơ tâm lý tội phạm dao động, bước lên một nhịp.
"Đừng qua đây! Tao nói thật đấy!"
Nhưng ngay giây phút hắn quay đầu lại quát lực lượng chức năng, Diệp Dung đột nhiên gục xuống sàn, ôm mặt gào khóc: "Tôi xin lỗi... Mục Dã, buông tay đi anh... Bọn đòi nợ nói nếu không có mười tỷ trả cho chúng, chúng sẽ giết cả mẹ con em... Em không muốn anh đi tù đâu!"
Chính tiếng khóc nức nở của nhân tình đã làm Lâm Mục Dã chệch đi sự tập trung trong tích tắc. Chỉ chờ có vậy, con gái tôi dùng hết sức bình sinh, giẫm gót chân thật mạnh vào mũi giày hắn rồi cúi gập người xuống.
Viên đội trưởng lao tới như một mũi tên, một cú đá tạt ngang chuẩn xác văng mảnh kính khỏi tay Lâm Mục Dã. Ngay lập tức, ba cảnh sát ập vào đè nghiến hắn xuống sàn. Chiếc còng số 8 bập vào cổ tay kêu cái "rắc" lạnh lẽo.
Tôi lao đến ôm chầm lấy con gái, nước mắt trào ra. Con bé úp mặt vào vai tôi, lúc này mới òa khóc nức nở. Toàn bộ nhà họ Lâm, từ bố mẹ chồng đến Diệp Dung, đều bị còng tay giải đi vì tội đồng lõa mưu sát và lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Khi bị lôi xệch qua mặt tôi, Lâm Mục Dã với khuôn mặt cọ xát đến rớm máu trên sàn nhà, đột nhiên ngẩng đầu lên. Khóe miệng hắn nhếch một nụ cười quỷ dị, thì thầm một câu khiến dòng máu trong huyết quản tôi như đóng băng một lần nữa.
"Mày tưởng mày thắng sao, Kiều Duyệt? Mày nghĩ vụ tai nạn xe tải đâm chết bố mẹ mày một tháng trước... thực sự chỉ là tai nạn giao thông bình thường ngẫu nhiên à?"
Cánh cửa gỗ lim đóng sập lại, để lại tôi đứng trân trân giữa căn phòng ngổn ngang mảnh vỡ, một cơn ớn lạnh từ sống lưng chạy thẳng lên đỉnh đầu.