Câu nói cuối cùng của Lâm Mục Dã như một mũi khoan tẩm độc, xoáy sâu vào màng nhĩ, khiến toàn thân tôi lạnh toát. Tai nạn giao thông? Không phải ngẫu nhiên?
Chẳng lẽ, cái chết thảm khốc của bố mẹ tôi lại do chính tay gã chồng tàn độc này dàn dựng?
"Mẹ... tay mẹ lạnh quá." Tiếng gọi lí nhí của con gái kéo tôi về thực tại.
Tôi vội vã lau nước mắt, siết chặt lấy bờ vai run rẩy của con bé. Nơi này không còn an toàn nữa. Căn hộ từng là tổ ấm giờ đây nồng nặc mùi của sự phản bội và tăm tối.
Ngay trong đêm, tôi đưa con đến một khách sạn tư nhân có an ninh nghiêm ngặt nhất thành phố. Đợi con ngủ say, tôi khóa trái cửa, mở laptop. Bàn tay tôi thoăn thoắt trên bàn phím, truy cập vào hệ thống dữ liệu mã hóa của công ty thám tử tư mà tôi đã ngầm thuê từ một tháng trước.
Hồ sơ vụ tai nạn của bố mẹ hiện ra trên màn hình: Xe tải chở vật liệu xây dựng mất phanh ở ngã tư, tài xế có nồng độ cồn vượt mức cho phép, tử vong ngay tại chỗ. Mọi thứ dường như quá hoàn hảo, khép lại bằng một kết luận vô tình và lạnh lẽo. Nhưng Lâm Mục Dã lấy đâu ra bản lĩnh và tiền bạc để mua chuộc, thao túng một kịch bản tinh vi, bịt miệng mọi nhân chứng như vậy? Hắn cơ bản chỉ là một kẻ bất tài, bị bọn xã hội đen dồn ép đến đường cùng.
Chắc chắn có kẻ khác đứng sau giật dây!
Ánh mắt tôi lướt qua hàng loạt bức ảnh chụp hiện trường, rồi đột ngột khựng lại ở một chi tiết nhỏ bị khuất sau đống mảnh vỡ. Chiếc vòng cổ mặt ngọc bích của mẹ tôi... nó không có ở đó. Đó là bảo vật gia truyền, bên trong mặt ngọc có giấu một chiếc thẻ nhớ siêu nhỏ chứa dữ liệu tối mật từ viện nghiên cứu của bố. Mẹ luôn đeo nó trên cổ, chưa từng tháo ra nửa bước.
Sáng sớm hôm sau, tôi gửi con gái cho một người bạn thân thiết nhất thời đại học, dặn dò tuyệt đối không mở cửa cho bất kỳ ai, rồi một mình lái xe thẳng đến kho lưu chứng vật của sở cảnh sát. Nhờ mối quan hệ cũ, tôi được phép vào xem lại di vật.
Viên cảnh sát trực kho đưa cho tôi một hộp các tông bám đầy bụi. Mở nắp ra, bên trong chỉ có chiếc đồng hồ vỡ nát của bố, chiếc ví da đẫm máu của mẹ. Quả nhiên, không hề có mặt dây chuyền ngọc bích.
"Anh cho tôi hỏi, khi thu dọn hiện trường vụ va chạm ở đường vành đai tháng trước, các đội viên có ghi nhận một sợi dây chuyền ngọc không?"
Viên cảnh sát nhíu mày, lật nhanh cuốn sổ ghi chép bọc da: "Hoàn toàn không. Toàn bộ tài sản nạn nhân mang theo lúc đó đều được niêm phong ở đây."
Đang định quay bước đi, điện thoại trong túi áo tôi đột ngột rung bần bật. Một dãy số vô danh.
Tôi chần chừ đúng một giây rồi ấn nút nghe.
"Cô Kiều, đang cất công tìm chiếc vòng ngọc sao?" Một giọng nam trầm khàn, rè rè như âm thanh ma sát của kim loại bị biến đổi qua máy lọc giọng vang lên.
Sống lưng tôi cứng đờ, tay nắm chặt chiếc điện thoại đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. "Anh là ai?"
"Kẻ đang giữ thứ cô cần tìm. Và cả thứ bí mật mà thằng phế vật Lâm Mục Dã chưa kịp tước đoạt." Đầu dây bên kia khẽ bật cười lạnh lẽo, âm thanh như tiếng rắn rít. "Mười hai giờ trưa nay, xưởng đóng tàu bỏ hoang khu số 4. Đến một mình. Báo cảnh sát, thì chuẩn bị nhặt xác đứa con gái yêu quý của cô đi."
"Các người dám đụng đến..."
Tút... tút... tút...
Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Trống ngực đập liên hồi, tôi cuống cuồng bấm số gọi ngay cho người bạn đang giữ con gái.
"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được..."
Chiếc điện thoại tuột khỏi tay, rơi vỡ nát trên nền gạch lạnh lẽo của sở cảnh sát. Bọn chúng đã đi trước tôi một bước.