Tôi tức giận đuổi Bùi Ngọc đi.
Cư dân mạng vẫn đang điên cuồng não bổ câu chuyện tình yêu duy mỹ giữa tôi và anh, nhưng tôi đã không còn tâm trạng giải thích nữa.
Thực ra Bùi Ngọc nói không sai.
Mọi người đều chỉ thích nhìn những gì mình muốn nhìn, về phần chân tướng là gì, không ai quan tâm.
Một thai bảy bảo, tôi cũng đâu có cái công phu sinh con như thế?
Lỗ hổng rõ ràng như vậy, đều có người tin?
Con gái đã ôm bảy đứa nhỏ của nó an an tĩnh tĩnh nghỉ ngơi rồi, tôi phiền toái đi vài vòng, cuối cùng cũng ép buộc bản thân đi ngủ.
Để có việc này, toàn bộ là do lúc trước yêu đương đầu óc bị vô nước.
Tôi và anh cùng nuôi một con mèo, vốn dĩ là muốn bồi dưỡng tình anh em, kết quả hai đứa nó chơi với nhau luôn.
Sau đó tôi và Bùi Ngọc chia tay, hai đứa nó cũng bị ép tách ra.
Nhưng chuyện này thật sự không trách tôi.
Lúc tôi và Bùi Ngọc cùng xông vào giới giải trí, lẫn nhau đều chịu rất nhiều cái khổ không tên, cho nên đặc biệt liều mạng, công việc bận rộn thường sẽ quên liên lạc đối phương, lúc trong lòng buồn bực, cũng rất dễ nảy sinh tranh chấp.
Từ lúc bắt đầu tìm không thấy người, đến sau này mượn đề tài để nói chuyện, số lần cãi vã càng lúc càng nhiều, tâm cũng liền tan.
Đặc biệt là hai tháng trước, tôi muốn đi quay một bộ phim chiếu mạng nhỏ để thử sức, nhưng anh đã chen thân vào hàng đỉnh lưu cảm thấy bộ phim đó không hợp với tôi, hai người ý kiến không hợp, lại là một trận cãi vã lớn, cuối cùng sụp đổ, cả hai đều đồng ý chia tay.
Tôi đầu cũng không ngoảnh lại mà đi, anh cũng không có giữ lại.
Đã từng sưởi ấm cho nhau, cùng nhau nâng đỡ đi qua quãng thời gian khổ cực nhất, khó khăn nhất, đều biến thành vật trang trí tô điểm cho ký ức.
Hai con mèo kia, chính là khắc họa rõ nét nhất của tôi và anh, đen và trắng sinh ra đã là đối lập.
Anh hiện giờ là đỉnh lưu, mà tôi chỉ là đóa hoa nhỏ nuôi mèo cũng phải tốn sức.
Tôi và anh, vốn không nên có bất kỳ mối liên hệ nào.
...
Nhưng tôi không ngờ, vài ngày sau người đại diện đã giết tới cửa.
Tôi biết chị ấy muốn làm gì, thành thành thật thật thừa nhận: "Đã từng yêu, nhưng là đã chia tay, không hối hận."
Anh không có ý định ăn cỏ gần hang, tôi cũng không kéo xuống được cái mặt mũi kia đi cầu xin anh quay lại.
Đường đều là tự mình chọn.
Chia cũng chia rồi, người yêu cũ đạt chuẩn thì nên giả chết.
"Ký cái này đi." Nhưng người đại diện cũng không nghe tôi giải thích, đập một tập tài liệu trước mặt tôi: "Chị và người đại diện của Bùi Ngọc đã ký thỏa thuận sao tác, hơn nữa chuyện này bản thân Bùi Ngọc đã đồng ý, chỉ đợi em ký tên."
Hả?
Tôi ngây người nhìn chị ấy: "Chị xác định không phải đang đùa em chứ?"
"Giấy trắng mực đen, giống nói đùa sao."
Chị ấy lật đến chỗ ký tên cuối cùng, chỉ vào chữ ký rồng bay phượng múa của Bùi Ngọc, cười với tôi cực kỳ vui vẻ: "Hoặc là ký, hoặc là bồi thường."
"Người ta đã soạn sẵn hợp đồng yêu cầu bồi thường tối qua rồi, em muốn ký cái nào?"
Hừ.
Bùi Ngọc thật sự là càng ngày càng chó.
Tôi hậm hực ký tên mình ở bên cạnh, còn chưa kịp "cà khịa" hai câu, người đại diện đã chụp ảnh thỏa thuận gửi đi rồi.
Nửa phút sau, tin nhắn Weibo của tôi vang lên, có người tag tôi.
Bấm vào xem, liền thấy việc tốt Bùi Ngọc làm.
【Bảy đứa nhỏ và người giám hộ của mẹ nó ở đây, chúng tôi sẽ nuôi dưỡng chúng thật tốt.】
Câu văn án này giống như đang nói về mèo, lại giống như đang nói về mối quan hệ giữa tôi và anh?
Đám quần chúng ăn dưa qua đường nhanh chóng theo gió.
Tôi nhìn bình luận tăng lên vùn vụt, buồn bực nói: "Không hồi đáp có được hay không."
"Em nói xem?" Chị ấy ý cười vi diệu, ánh mắt rơi vào ổ mèo: "Thỏa thuận đã ký rồi, không hồi đáp chính là vi phạm hợp đồng, em và mèo..."
Được rồi, em cảm ơn chị.
Tôi nhanh chóng chụp ảnh bảy đứa nhỏ truyền lên: 【Một thai bảy bảo, đáng vui đáng mừng.】
Tiện thể tag Bùi Ngọc một cái, tránh cho anh ta nói tôi vi phạm hợp đồng.
Cư dân mạng trong khu bình luận vui sướng ngất trời:
【Thật sự —— một thai bảy bảo a.】
【Mèo con dễ thương quá, rất muốn nhận nuôi một con.】
【Ha ha, tuy là mèo con sinh, nhưng CP mình đu cũng là thật, tung hoa ăn mừng.】
Cư dân mạng càng vui vẻ, nhưng mà tôi càng buồn bực.
Bởi vì Bùi Ngọc đến rồi.