Người đại diện chuồn cực nhanh.
Trước khi đi còn không quên ném cho tôi một ánh nhìn bảo hãy tự cân nhắc tình thế cho tốt.
Tôi thật sự là...
Nếu không phải Bùi Ngọc cái tên đàn ông chó má này không nhắc nhở tôi, tôi sao có thể rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan này chứ.
Tôi thấy anh ta rõ ràng chính là cố ý.
"Fan hâm mộ đều rất thích bảy đứa nhỏ, chúng ta chụp nhiều ảnh một chút."
Anh ta ngược lại tự nhiên như ở nhà.
Tôi cũng hối hận muốn chết, lúc trước vì sao lại để đầu óc vô nước, mua nhà cùng anh tầng trên tầng dưới chứ?
Lúc này muốn trốn xa một chút cũng tìm không thấy cớ hay ho.
Tôi ỉu xìu, tùy anh chụp.
Con gái cực kỳ thân thiết với anh, anh ôm mèo con cũng không cào anh, sau đó anh ôm cả con mèo đen béo qua, nói là muốn chụp ảnh gia đình.
Tôi liền ha ha rồi.
Con gái nhà tôi cùng với bảy đứa nhỏ cộng lại, đều không to bằng cái dáng người của nó.
Tức giận là tôi thay con gái bất bình, con gái nhìn thấy nó lại kêu meo meo không ngừng, còn nhường cho nó vào ổ mèo.
Hai con mèo liếm lông cho nhau cực kỳ vui vẻ, Bùi Ngọc ở bên cạnh cười ung dung, tìm góc độ chụp ảnh thích hợp: "Em giận cũng vô dụng, tình yêu là không thể ngăn cản."
"Nực cười, đó là tụi nó không biết nhân gian khó khăn."
"Mèo sẽ hiểu khó khăn sao?"
Anh chớp mắt, có chút kỳ lạ nhìn tôi: "Tư Tư, người mới có so sánh, động vật chỉ tuân theo bản năng."
Tôi biết anh nói không sai, nhưng tôi ghét anh dạy đời tôi.
Tôi xụ mặt, quay lưng đi.
Trước kia đụng phải chuyện này, anh cứ phải nói đến khi tôi thừa nhận anh nói đúng mới thôi, mà cái tính khí nóng nảy của tôi lên, chính là một trận cãi nhau to.
Nhưng hôm nay đã chia tay rồi, tôi không có tâm trạng cùng anh chơi trò hao tổn tinh thần.
"Đừng giận, anh chỉ tùy tiện nói một chút."
Nhưng anh lại nằm ngoài dự đoán mà xin lỗi.
Tôi không dám tin quay đầu nhìn anh, anh cười cười: "Anh chỉ là bỗng nhiên phát hiện, rất nhiều chuyện cũng không phải nhất định phải tranh ra cái đúng sai."
Trời ơi?
Anh sao lại khai khiếu rồi thế?
Nếu sớm lúc trước có thể có cái giác ngộ này, tôi và anh lại đâu đến nỗi cãi nhau đến mức sụp đổ.
"Nhìn bảy đứa nhỏ này xem, đen và trắng cũng là có thể dung hòa."
Anh bế lên một con mèo sữa nhỏ.
Mèo con còn chưa lớn bằng lòng bàn tay anh, cuộn tròn trong lòng bàn tay anh kêu khe khẽ, tôi nhìn bộ lông hoa văn đen trắng xen kẽ kia, chỉ thấy đau đầu.
Mèo thuần chủng đang yên đang lành, đều biến thành mèo lai rồi.
"Tiểu Bạch ở nhà em à?"
Tôi rời nhà hai tháng, cửa nẻo đều khóa kỹ, nhưng có một cái lỗ thông gió nhỏ để Tiểu Bạch đi ra, con mèo đen béo kia tuyệt đối vào không được.
Bùi Ngọc gật đầu cười: "Dựa theo tiêu chuẩn em đặt ra phối chế thức ăn cho nó, không bạc đãi nó."
Tôi biết ngay mà, cái tên này tuyệt đối biết chuyện Tiểu Bạch mang thai.
Hậm hực muốn tìm anh đòi lẽ phải, anh lại kéo tôi ngồi xổm xuống sau ổ mèo, mỉm cười, đẹp tựa kinh hồng:
"Cheese!"
Tôi vội vàng cười theo, bị ép buôn bán.
"Cười không tự nhiên lắm."
Anh ra hiệu tôi động tác thân mật chút, chụp lại ảnh, mà tôi nghĩ đến cái thỏa thuận sao tác kia, lộ ra nụ cười "chân thành" nhất.
Chụp rất nhiều, tư thái tự nhiên thân mật hơn, dường như quay lại khoảng thời gian tươi đẹp trước kia.
Anh dùng vẫn là loại nước hoa tông lạnh tôi thích.
Lúc thân mật ôm eo tôi chụp ảnh, hơi thở quen thuộc u u lượn lờ, tất cả đều dường như chưa từng thay đổi.
Mà tôi cũng hoảng hốt.
Rõ ràng nói tốt một nhịp hai đường ai nấy đi, vì sao vẫn có thể rung động?