Chu Lỵ lại đỏ hoe hốc mắt bỏ đi.
Ánh mắt như dao y hệt màn hình đạn, cũng không hề dừng lại, cái dáng vẻ oán hận kia dường như hận không thể ăn tươi nuốt sống tôi.
Cư dân mạng đã mắng đến bay lên:
【Chính là hợp tác một bộ phim thôi mà, cô ta còn chưa xong chưa dứt nữa à.】
【Ghét nhất loại phụ nữ này.】
【Bùi đỉnh lưu làm tốt lắm! Chính là đừng cho loại phụ nữ cố tình cọ nhiệt độ này mặt mũi.】
Cư dân mạng đều đang mắng Chu Lỵ, tôi liền ngoan ngoãn cúi đầu làm thỏ trắng nhỏ, tự có người thu thập cô ta, không cần đến tôi ra tay.
Trò chơi chuyển qua vài vòng, Bùi Ngọc thua.
Anh lựa chọn nói thật, bị hỏi liệu có thật lòng yêu tôi hay không, anh dứt khoát gật đầu:
"Tư Tư là bến cảng sinh mệnh của tôi, đời này đều không rời được."
Oẹ!
Sao tác đó đại ca!
Nói chân thật như vậy, sau này tẩy trắng thế nào?
Nhưng tôi không dám phản bác, ngược lại, còn chỉ có thể lộ ra nụ cười ngọt ngào cảm động, đến phối hợp diễn xuất của anh.
Anh hài lòng cười, quần chúng ăn dưa cũng vui vẻ bắt đầu hít đường.
Nhưng mà tôi rất không vui.
Bị ép buôn bán thì thôi đi, tôi còn thua trò chơi.
Tôi vừa chọn nói thật, Chu Lỵ liền không kịp chờ đợi âm hiểm nói: "Nhậm Tư Tư, cô và Bùi Ngọc chi gian có tồn tại quan hệ sao tác hay không?"
Tôi... đệt!
Cô ta thích đường tà đạo, cũng không đại biểu tôi cũng... Mẹ kiếp, tôi chính là sao tác rồi.
Nhưng tôi kinh ngạc lắc đầu: "Sao có thể?"
Nói xong lại nhìn về phía Bùi Ngọc:
"Anh sao tác à?"
"Nực cười, người đứng đắn ai sao tác?" Anh diễn còn khiếp hơn tôi: "Chúng ta chính là quan hệ tình nhân, mèo của chúng ta đều một thai bảy bảo rồi, còn có thể có giả?"
Hừ, bằng chứng thật lợi hại nha.
Nhưng lời nói là do người nói, người ngoài không tin cũng không liên quan đến tôi.
Ánh mắt Chu Lỵ lấp lóe, không biết đang nghĩ cái gì, nhưng nhìn cái dạng âm hiểm kia, cũng tuyệt đối không có chuyện tốt.
Quay xong đại mạo hiểm, cũng liền nghỉ trưa.
"Chúng ta cùng nhau?"
Tôi đang muốn nói với tổ chương trình xin một phòng nghỉ riêng, nhưng Bùi Ngọc tên đàn ông chó má này thế mà giành trước tôi mở miệng?
Còn cười híp mắt khoác vai tôi: "Tư Tư em hẳn là không có ý kiến chứ."
"Đâu có thể có." Khách mời bên cạnh cười ồn ào: "Sau này hai người kết hôn, chúng tôi nói không chừng đều phải đi xin chén rượu mừng."
"Chỉ cần kết hôn, tôi nhiệt liệt hoan nghênh các vị."
Bùi Ngọc nghe lời răm rắp cười nhìn tôi, tôi nín nhịn lời chửi thầm trong bụng, cười đến khóe miệng co giật.
Tôi thật sự là, tạo nghiệp mà!
Đều chia tay rồi sao còn dính phải cái thứ như anh ta chứ.
Vào trong phòng nghỉ.
Tôi cố gắng cách xa anh một chút, anh ngược lại cũng biết điều không đến làm phiền tôi, còn tri kỷ mở nhạc thư giãn cho tôi.
Tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên, tôi lại ngẩn người.
Anh là không thích nghe thể loại này?
Lúc trước ở bên nhau, tôi chỉ cần mở nhạc nhẹ anh sẽ bắt tôi tắt đi, nếu tôi mở lại, tất nhiên sẽ cãi nhau.
Lý do của anh cũng rất đơn giản, tôi không thể ép buộc anh nghe những âm thanh anh không thích.
Vì thế, tôi mua cho anh tai nghe đắt tiền, nhưng anh không thể thời thời khắc khắc đeo tai nghe, sau này để tránh cãi vã, tôi liền không nghe nhạc nữa.
Không ngờ, thế mà còn có lúc anh chủ động mở nhạc cho tôi nghe?
"Anh đeo tai nghe nghe kinh kịch." Anh từ trong túi lấy ra cặp tai nghe tôi mua kia, trịnh trọng đeo lên đầu, lại cười với tôi một cái: "Sau khi chia tay, anh phát hiện rất nhiều chuyện thực ra có thể vẹn cả đôi đường."
"Tư Tư, chúng ta trước kia đi đường vòng, rất nhiều chuyện đều không cần thiết phải cãi nhau."
Anh nói rất là thành khẩn.
Đoán chừng cũng không trông mong tôi trả lời, nói xong liền đeo tai nghe đi nghỉ ngơi.
Tôi ngẩn người, mạc danh có chút xấu hổ.
Âm thanh là truyền đi được.
Phòng trọ lúc trước chỉ có hai mươi mét vuông, tôi thích nghe nhạc, thực ra có thể tự mình đeo tai nghe, mà không phải yêu cầu anh thế nào.
Nhưng lúc yêu đương quen thói tiểu tính tình, cứ cảm thấy anh phải chiều chuộng tôi.
Hiện tại nghĩ lại, tôi cũng có rất nhiều cái sai.
Chung quy là còn trẻ mà.