Buổi chiều bắt đầu quay, tôi ngoan ngoãn đi theo bên cạnh Bùi Ngọc, thái độ cũng hòa hoãn đi rất nhiều.
Anh kinh ngạc nhướng mày, trêu chọc một câu: "Tư Tư, thái độ này của em, làm anh có chút thụ sủng nhược kinh a."
"Đừng có mồm mép."
Anh đã có thể thay đổi tư tưởng, vậy tôi cũng không phải người vô lý gây sự.
Cho dù chia tay rồi, cũng có thể chung sống hòa bình.
Anh cười cười, nắm lấy tay tôi.
Vừa khéo ống kính quét qua, tôi liền không giãy giụa, nhưng vừa ngước mắt liền nhìn thấy Chu Lỵ âm lãnh nhìn chằm chằm tôi.
Tôi tặng cho cô ta một cái xem thường, cố ý tựa vào Bùi Ngọc.
Tức giận vậy sao?
Vậy thì dứt khoát tức chết cô ta cho rồi.
Cô ta phẫn nộ quay đầu đi, vừa khéo người dẫn chương trình cũng tuyên bố tiết mục trò chơi buổi chiều, thử thách nhà tối.
Các khách mời cùng nhau đi vào mê cung nhà tối, tìm được manh mối tổ chương trình thiết lập, tìm được lối ra chính xác coi như vượt ải, lý do là bóng tối có thể giải phóng nhân tính, để các khách mời hiểu nhau hơn.
Tôi tin cái tà của bọn họ?
Rõ ràng chính là muốn hù chết mấy nữ khách mời nhát gan.
Mà tôi chính là một trong số những người nhát gan sợ bóng tối đó, nắm lấy tay Bùi Ngọc đều không tự giác siết chặt lại.
Anh quay đầu khẽ nói: "Đừng sợ, anh đang ở bên cạnh em."
Y như trước kia.
Trước khi nổi tiếng, căn phòng nhỏ tôi và anh thuê dăm ba bữa lại mất điện, mỗi lần anh đều sẽ ôm lấy tôi, dịu dàng dỗ dành tôi.
Những đêm đen kịt đó, bởi vì có anh ở, dường như cũng không đáng sợ như vậy nữa.
Sau này có tiền, liền không bao giờ mất điện nữa.
Nhưng tôi sao cũng theo đó mà quên mất, sự dịu dàng và ân cần anh từng có.
Lòng bàn tay truyền đến nhiệt độ cơ thể anh.
Các khách mời đã nối đuôi nhau đi vào nhà tối, Bùi Ngọc dắt tay tôi chậm rãi bước qua ngạch cửa, đập vào mắt chính là ánh sáng xanh u ám âm sâm.
Tôi tê cả người.
Tôi đoán được không thể nào tối đen hoàn toàn, nhưng không ngờ bọn họ thế mà mô phỏng nhà ma!
Trò chơi còn chưa bắt đầu, các nữ khách mời đã hét lên:
"Đơn giản không làm người."
Tôi oán thầm một câu, sợ hãi ôm chặt cánh tay Bùi Ngọc, anh an ủi siết chặt tay tôi, đi theo đại bộ đội dò dẫm về phía trước.
Nhưng đi chưa được vài bước, Chu Lỵ đã chen qua, rụt rè đi theo bên cạnh Bùi Ngọc: "Em sợ..."
Tôi thật sự là...
Người phụ nữ này sao còn âm hồn bất tán thế nhỉ.
"Đi theo các nam khách mời khác."
Cảm giác chừng mực của Bùi Ngọc vô cùng tốt, không để ý lời thỉnh cầu của cô ta, bảo Chu Lỵ đi theo người khác.
"Nhưng mà..."
"Anh phải chăm sóc bạn gái anh."
Bùi Ngọc nắm lấy tay tôi, vượt qua Chu Lỵ đi lên phía trước.
Tôi nhạy bén nghe thấy Chu Lỵ giậm chân, dường như đang mắng cái gì đó, nhưng Bùi Ngọc dắt tôi đi rất nhanh, đến phía trước đội ngũ.
"Anh Bùi, chúng ta chia nhau tìm manh mối đi?"
Có nam khách mời đưa ra ý kiến, những người còn lại cũng nhao nhao hùa theo.
Cuối cùng, mỗi nam khách mời dẫn theo một nữ khách mời, mọi người chia nhau đi tìm manh mối, rất nhanh người đã tản ra.
Ánh sáng xanh lờ mờ âm sâm, mới đầu còn có thể nghe thấy tiếng các nữ khách mời không khống chế được thét chói tai, nhưng dần dần yên tĩnh lại, trong mê cung yên tĩnh đến mức dường như chỉ còn lại tôi và Bùi Ngọc.
Tôi nhịn không được nuốt nước miếng, dán sát vào Bùi Ngọc cẩn thận từng li từng tí di chuyển, sợ hãi chỗ nào đó nhảy ra con ma quỷ.
"Đừng sợ, đây không phải chương trình chơi mật thất chạy trốn."
Anh ôn giọng dỗ dành tôi.
Nhưng tôi vẫn không khống chế được nắm chặt, cùng anh nói chuyện câu được câu không, cố gắng giảm bớt cảm giác sợ hãi: "Anh còn nhớ lần chúng ta chơi nhà ma không?"
Anh khẽ cười một tiếng: "Nhớ chứ, em toàn bộ hành trình đều không có mở mắt."
"Là mấy cái NPC đó quá dọa người."
Tôi lầm bầm một câu.
Nghĩ đến sự kinh hoàng lúc đó, tôi nhịn không được lại dán sát vào người anh thêm chút nữa, anh cười thấp: "Ôm ấp yêu thương à?"
"Anh còn có tâm trạng trêu chọc tôi?"
"Anh lại không sợ." Anh nói đương nhiên, tiếng cười càng vui vẻ: "Hay là, anh bế em đi?"
Vậy không được, đang livestream đấy.
Tôi ngại để anh bế, nhưng đang cẩn thận từng li từng tí dò dẫm về phía trước, sau lưng lại bỗng nhiên có thứ gì đó vỗ vai tôi một cái.
Sợi dây thần kinh vốn đang căng thẳng chợt đứt đoạn, tôi đều không dám quay đầu nhìn, sợ đến mức nhảy bổ vào trong lòng Bùi Ngọc, hét lên:
"Bùi Ngọc, có ma a!"