[PHÒNG MỔ TỬ THẦN] ÉP CỐ DĨ NINH CỨU THAI NHI CỦA LỘ TINH TINH, PHÓ TƯ DẬT BẤT LỰC NHÌN ĐẾ CHẾ SỤP ĐỔ!
943 từ
Ba giờ sáng, tiếng còi xe cứu thương xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Cửa kính cường lực của khoa Cấp cứu chấn thương mở tung. Tôi - Cố Dĩ Ninh, Trưởng khoa Ngoại lồng ngực - vừa sát khuẩn tay xong thì một người đàn ông cả người đẫm máu lao vào, trên tay bế bổng một người phụ nữ đang ôm bụng gào thét. "Gọi bác sĩ giỏi nhất ra đây! Nếu con trai tôi có mệnh hệ gì, tôi sẽ san bằng cái bệnh viện này!" Giọng nói quen thuộc đến mức khiến nhịp tim tôi khựng lại một giây. Phó Tư Dật. Vị hôn phu mười năm của tôi, người lẽ ra giờ này đang ở Thụy Sĩ đi công tác. Trên tay anh ta là Lộ Tinh Tinh - nữ thư ký mới nhậm chức được nửa năm. Cô ta mặc chiếc váy lụa đỏ nay đã rách bươm, vạt áo loang lổ máu tươi. Nhìn chiếc đồng hồ Patek Philippe vỡ mặt kính trên cổ tay anh ta, tôi nhận ra ngay họ vừa trải qua một vụ tai nạn xe hơi kinh hoàng. Chiếc xe đó... chính là chiếc Aston Martin bản giới hạn anh ta nói đã đặt mua tặng tôi làm quà cưới.
"Bác sĩ Cố! Bệnh nhân vỡ lách, xuất huyết trong, thai nhi 12 tuần có dấu hiệu bóc tách!" Y tá trưởng hớt hải chạy tới báo cáo. Tôi đeo khẩu trang phẫu thuật, bước ra từ bóng râm. "Đặt lên cáng số một. Đẩy thẳng vào phòng mổ OR-3." Tôi lạnh lùng ra lệnh. Phó Tư Dật ngẩng phắt lên. Nhìn thấy đôi mắt tôi sau lớp kính bảo hộ, cả người anh ta cứng đờ, sắc mặt từ lo âu chuyển sang trắng bệch tột độ: "Dĩ... Dĩ Ninh? Sao em lại ở đây?"
"Cứu em... Tư Dật... con của chúng ta..." Lộ Tinh Tinh rên rỉ, những ngón tay bấu chặt lấy vạt áo sơ mi của anh ta, ánh mắt liếc nhìn tôi đầy khiêu khích xen lẫn hoảng loạn. Phó Tư Dật như sực tỉnh. Anh ta vươn tay định nắm lấy cánh tay đang cầm bệnh án của tôi, giọng khàn đi vì sợ hãi: "Dĩ Ninh, anh xin lỗi, mọi chuyện không như em nghĩ đâu. Nhưng xin em... cứu cô ấy! Cứu lấy đứa bé! Mạng sống là trên hết, cầu xin em!" Tôi lùi lại một bước, tránh khỏi cái chạm nhơ nhuốc ấy, ánh mắt sắc như lưỡi dao mổ: "Phó tiên sinh, buông tay. Đừng cản trở thời gian vàng cứu người."
"Em sẽ không vì hận anh mà bỏ mặc cô ấy chứ?" Anh ta gằn giọng, sự hèn mọn xen lẫn nghi ngờ lộ rõ. Tôi bật cười lạnh nhạt. "Trong phòng mổ, tôi là Tử thần giành giật mạng sống, không phải là người đàn bà đi đánh ghen. Tránh ra."
Cửa phòng mổ đóng sập lại, cắt đứt ánh mắt tuyệt vọng của Phó Tư Dật. Suốt bốn tiếng đồng hồ căng thẳng tột độ, tôi đứng dưới ánh đèn phẫu thuật chói lòa. Mở ổ bụng, cầm máu lách, khâu phục hồi... Mọi thao tác đều chuẩn xác đến mức hoàn hảo như một cỗ máy không cảm xúc. Tiếng máy Monitor tít tít đều đặn vang lên, báo hiệu sinh hiệu của cả thai phụ lẫn đứa bé đã được giữ lại từ tay tử thần. Tôi hoàn thành mũi khâu cuối cùng, ném chiếc panh nhuốm máu vào khay kim loại đánh "xoảng". Trách nhiệm của một bác sĩ, tôi đã làm tròn. Bây giờ, là lúc giải quyết nợ nần của Cố Dĩ Ninh.
Năm giờ sáng, tôi bước ra khỏi phòng mổ, tháo đôi găng tay cao su ném thẳng vào thùng rác y tế. Phó Tư Dật lao đến, đôi mắt đỏ ngầu, quần áo xộc xệch thảm hại. "Dĩ Ninh! Tinh Tinh sao rồi? Đứa bé..." Tôi rút từ trong túi áo blouse ra một tập hồ sơ, nhét thẳng vào ngực anh ta. "Mẹ tròn con vuông. Chúc mừng Phó tổng." Anh ta thở phào nhẹ nhõm, định đưa tay ôm lấy tôi: "Dĩ Ninh, cảm ơn em. Anh biết em là người bao dung nhất. Đợi Tinh Tinh sinh xong, anh sẽ đưa mẹ con cô ấy đi thật xa, chúng ta vẫn sẽ kết hôn..."
"Anh nhầm rồi." Tôi lùi lại, cắt ngang lời anh ta bằng một nụ cười nhạt. "Nhìn kỹ tập hồ sơ tôi vừa đưa cho anh đi." Phó Tư Dật cúi xuống. Đó không phải là bệnh án, mà là Đơn hủy bỏ hôn ước có chữ ký của tôi, kèm theo Lệnh phong tỏa tài sản từ Hội đồng quản trị. "Chiếc xe anh vừa đâm nát đứng tên tôi. Cổ phần công ty anh đang điều hành có 60% là vốn từ quỹ tín thác của Cố gia. Chín giờ sáng nay, luật sư của tôi sẽ chính thức khởi kiện anh tội biển thủ công quỹ và yêu cầu bồi thường thiệt hại. Báo chí cũng đã nhận được hình ảnh anh ôm tình nhân bốc đồng gây tai nạn." Tôi nhìn gã đàn ông trước mặt đang run rẩy đến mức đánh rơi cả đống giấy tờ, gõ gõ ngón tay lên bảng tên trước ngực mình. "Tôi cứu mạng cô ta, vì đó là y đức. Còn việc đẩy anh xuống đáy vực, là luật nhân quả." Nói xong, tôi quay gót bước đi dọc hành lang ngập tràn ánh sáng bình minh, bỏ lại phía sau tiếng gào thét sụp đổ của kẻ phản bội.