SỐC KHÔNG TƯỞNG] "TRÀ XANH" LẤY OÁN BÁO ÂN, CỐ DĨ NINH TUNG BẰNG CHỨNG XÉT NGHIỆM KHIẾN PHÓ TƯ DẬT HÓA ĐIÊN NGAY TẠI BỆNH VIỆN!
787 từ
Chín giờ sáng. Toàn bộ giới tài chính và y khoa Bắc Kinh chấn động bởi hai tin tức nổ ra cùng lúc: Cố thị rút toàn bộ vốn khiến tập đoàn của Phó Tư Dật đứng trên bờ vực phá sản, và hình ảnh gã Tổng giám đốc ôm ấp nữ thư ký bê bết máu sau tai nạn xe hơi tràn ngập các mặt báo.
Trong phòng làm việc của Trưởng khoa, tôi bình thản nhấp một ngụm cà phê đen, lật xem hồ sơ bệnh án tiếp theo. Cánh cửa gỗ đột ngột bị đạp tung. Phó Tư Dật lao vào như một con thú hoang bị dồn đến đường cùng, theo sau là vài vị Phó viện trưởng đang tỏ ra vô cùng khó xử.
"Cố Dĩ Ninh! Cô đúng là đồ rắn độc!" Phó Tư Dật hai mắt đỏ sòng sọc, đập mạnh tay xuống bàn làm việc của tôi. "Tinh Tinh vừa tỉnh lại đã gào khóc vì đau đớn. Cô ấy nói cô trong lúc phẫu thuật đã cố tình tiêm thuốc hoại tử, thắt ống dẫn trứng của cô ấy! Cô muốn triệt đường sinh nở của cô ấy, cô muốn g.i.ế.t c.h.ế.t con tôi! Tôi phải kiện cô ra tòa, tước giấy phép hành nghề của cô!"
Ở phía sau, một vị Phó viện trưởng vốn luôn nhòm ngó vị trí của tôi tằng hắng giọng: "Bác sĩ Cố, cô để tư thù cá nhân xen vào ca mổ là vi phạm y đức nghiêm trọng. Chuyện này Viện sẽ phải lập hội đồng kỷ luật..."
Tôi đặt ly cà phê xuống, tiếng lách cách vang lên khô khốc giữa bầu không khí căng thẳng. Không một tia hoảng loạn, tôi ngước đôi mắt sắc lạnh nhìn đám người đang thi nhau diễn kịch.
"Kiện tôi? Thắt ống dẫn trứng?" Tôi bật cười, nụ cười trào phúng đến cực điểm. Tôi cầm chiếc điều khiển trên bàn, bấm nút. Màn hình lớn trên tường lập tức phát lại toàn bộ quá trình phẫu thuật ở góc máy 360 độ cực nét, hiển thị rõ từng thao tác chuẩn mực không sai một ly của tôi.
"Hệ thống camera giám sát phòng mổ thế hệ mới do chính Viện trưởng lắp đặt tháng trước, được lưu trữ trực tiếp trên hệ thống đám mây của Bộ Y tế. Phó Tư Dật, anh định dùng cái miệng dối trá của một con ả tiểu tam để kiện tôi sao? Báo cho anh biết, tôi sẽ kiện ngược lại cô ta tội vu khống và bôi nhọ danh dự bác sĩ tuyến đầu."
Phó Tư Dật cứng đờ người, đôi môi nhợt nhạt run rẩy. Hắn nhận ra mình vừa tự đào thêm một cái hố chôn mình.
"Nhưng đó chưa phải là điều thú vị nhất đâu, Phó tổng." Tôi đứng dậy, vuốt lại vạt áo blouse trắng tinh tươm, rút từ trong ngăn kéo ra một tờ phiếu xét nghiệm quăng thẳng vào mặt hắn. "Lúc chuẩn bị truyền máu cho ca mổ, tôi tình cờ phát hiện ra một định luật sinh học mà học sinh cấp hai cũng biết. Anh nhóm máu AB, Lộ Tinh Tinh nhóm máu O."
Tôi bước tới gần hắn, gằn từng chữ: "Nhưng thai nhi bóc tách rỉ máu kia... lại là nhóm máu O. Phó Tư Dật, anh không chỉ mất trắng sự nghiệp, mà còn bán mạng bảo vệ một cái sừng xanh rờn mà cô thư ký ngoan hiền kia cắm lên đầu anh đấy!"
"Không... Không thể nào!" Phó Tư Dật vò đầu, tròng mắt như muốn nứt toác. Bờ vai hắn run lên bần bật, sự tuyệt vọng và sỉ nhục hòa quyện biến hắn thành một kẻ điên. Hắn gào lên một tiếng thê lương, quay ngoắt người lao như bay về phía phòng hồi sức VIP – nơi Lộ Tinh Tinh đang nằm chờ hắn đến dỗ dành.
Đám Phó viện trưởng sợ hãi vội vã lủi đi mất dạng, cản đứt mọi ý đồ hạ bệ tôi.
Đúng lúc này, một bóng người cao lớn, khoác áo măng tô đen cắt may thủ công bước vào từ cửa chính. Không khí trong phòng nháy mắt bị áp đảo bởi khí tràng vương giả, lạnh lùng.
Tưởng Cảnh Thâm – vị cổ đông bí ẩn nắm giữ 80% cổ phần của bệnh viện này, và cũng là "Diêm vương sống" của giới tài phiệt thủ đô. Anh bước tới, tháo chiếc áo măng tô còn vương hơi sương khoác lên đôi vai gầy của tôi, bàn tay lớn khẽ vuốt lại mái tóc rối của tôi, giọng trầm thấp cưng chiều vang lên rành rọt: