[NGHIỆP QUẬT TẬN MẠNG] PHÓ TƯ DẬT HÓA ĐIÊN BÓP CỔ "TRÀ XANH" TRONG PHÒNG BỆNH, TƯỞNG CẢNH THÂM DÙNG CẢ ĐẾ CHẾ ĐỂ SỦNG ÁI CỐ DĨ NINH!
786 từ
Mười lăm phút sau, tại phòng hồi sức VIP số 1.
Cánh cửa gỗ đắt tiền bị Phó Tư Dật đạp văng ra, đập mạnh vào tường vỡ nát. Lộ Tinh Tinh đang nằm trên giường bệnh, sắc mặt nhợt nhạt diễn nét đáng thương, thấy hắn bước vào liền nặn ra vài giọt nước mắt: "Tư Dật... anh phải đòi lại công bằng cho mẹ con em... Cố Dĩ Ninh đã hại chết..."
"Câm miệng! Con điếm lăng loàn này!"
Phó Tư Dật gầm lên như một con thú điên, lao đến bóp chặt lấy cổ Lộ Tinh Tinh, ấn mạnh cô ta xuống giường. Tờ phiếu xét nghiệm ADN và nhóm máu bị hắn vo viên, ném thẳng vào mặt ả.
"Nhóm máu O? Cô giải thích đi! Tôi nhóm máu AB, cô làm thế quái nào đẻ ra được đứa con nhóm máu O? Cô cắm sừng tôi, lừa gạt tiền bạc của tôi, lại còn xúi giục tôi đâm nát chiếc xe của Dĩ Ninh?!"
Lộ Tinh Tinh trợn ngược mắt, hai tay cào cấu loạn xạ vào cánh tay đang siết chặt của Phó Tư Dật. Sự thật bị bóc trần quá đột ngột khiến ả hoảng loạn tột độ: "Tư... Tư Dật... nghe em giải thích... đứa bé là của..."
"Là của thằng giám đốc đối tác mập thây tháng trước đúng không?! Tao đã khuynh gia bại sản vì mày, tao sẽ giết mày!" Phó Tư Dật hoàn toàn mất trí, siết tay ngày càng chặt.
Các y tá và bảo vệ nghe tiếng động vội vã lao vào, khó khăn lắm mới kéo được gã đàn ông đang lên cơn điên ra. Lộ Tinh Tinh ho sặc sụa, ôm cổ thở dốc, mặt cắt không còn một giọt máu.
Đúng lúc đó, lực lượng cảnh sát kinh tế ập vào phòng bệnh, giơ cao lệnh bắt giữ: "Phó Tư Dật, anh bị bắt vì tội biển thủ công quỹ, lừa đảo chiếm đoạt tài sản và cố ý gây thương tích. Mời anh theo chúng tôi."
Chiếc còng số 8 lạnh ngắt bập vào tay. Phó Tư Dật ngã khuỵu xuống sàn, ngước đôi mắt vô hồn nhìn Lộ Tinh Tinh đang co rúm trên giường. Hắn đã mất tất cả: danh vọng, tiền tài, và người vợ tài giỏi yêu hắn suốt mười năm. Chỉ vì một phút mù quáng chạy theo thứ rác rưởi dơ bẩn này!
Chiều cùng ngày, tại căn biệt thự đắt đỏ nhất Vịnh Bán Nguyệt.
Tôi ngồi trên chiếc sofa bọc da lộn, đôi chân trần được ngâm trong chậu nước thảo mộc ấm áp. Tưởng Cảnh Thâm – vị tỷ phú khiến cả giới tài phiệt thủ đô phải cúi đầu – lúc này lại đang quỳ một chân trên thảm lông cừu, tự tay tháo tất và xoa bóp đôi bàn chân mỏi nhừ của tôi sau ca trực đêm.
"Cảnh Thâm, anh không cần làm thế, để quản gia..." Tôi khẽ rụt chân lại, nhưng bàn tay lớn của anh đã giữ chặt lấy, nâng niu như một món bảo vật vô giá.
"Bàn tay của bác sĩ Cố là để giành giật sự sống từ tay tử thần, đôi chân này đã đứng suốt bốn tiếng đồng hồ trong phòng mổ. Anh chăm sóc vợ mình thì có gì là sai?" Tưởng Cảnh Thâm ngẩng lên, đôi mắt sâu thẳm đen láy tràn ngập sự cưng chiều và xót xa.
Anh lấy từ trong túi áo vest ra một chiếc hộp nhung đen, bên trong là chiếc nhẫn kim cương hồng rực rỡ hiếm có bậc nhất thế giới. Không đợi tôi phản ứng, anh đã cẩn thận lồng nó vào ngón áp út của tôi.
"Dĩ Ninh, mười năm trước em cứu anh từ cõi chết, anh đã thề mạng này là của em. Mười năm qua anh đứng trong bóng tối nhìn em hy sinh vì một kẻ không xứng đáng. Từ giây phút này trở đi, em là Tưởng phu nhân. Bất cứ kẻ nào dám làm em rơi một giọt nước mắt, anh sẽ khiến kẻ đó biến mất khỏi thế giới này."
Tôi nhìn người đàn ông quyền lực đang quỳ dưới chân mình, trái tim vốn nguội lạnh bỗng chốc đập mạnh từng nhịp. Khác với sự hèn mọn van xin của Phó Tư Dật, tình yêu của Tưởng Cảnh Thâm là sự bảo bọc tuyệt đối và bá đạo không thể chối từ.
Tôi khẽ mỉm cười, vòng tay ôm lấy cổ anh, chủ động đặt lên môi anh một nụ hôn thay cho lời đồng ý: "Được, Tưởng tiên sinh. Quãng đời còn lại, xin chỉ giáo nhiều hơn."