Người như ta trời sinh yêu bản thân nhất, không chịu nổi nửa điểm ủy khuất.
Trước đây khi còn ở Tướng quân phủ, cha ta quanh năm đánh giặc bên ngoài, cưới nương ta nhưng cũng chẳng gặp mặt được mấy lần.
Phu thê hai người không có tình cảm gì, nương ta lại là người có tính tình mềm yếu, chỉ biết ở trong phủ khóc lóc sụt sùi.
Cha ta thu nhận vài người ở biên cương, phần lớn đều không cho phép họ về kinh.
Chỉ có một người là ngoại lệ.
Năm ta sáu tuổi, trước cổng nhà họ Tần xuất hiện một đôi mẫu tử.
Người phụ nữ cao lớn, dung mạo xinh đẹp, thoạt nhìn liền biết là người phương Bắc, vừa thấy nương ta đã kéo đứa trẻ quỳ sụp xuống, mở miệng một tiếng chủ mẫu hai tiếng chủ mẫu.
Nương ta lúc này mới biết cha ta sinh thứ tử ở bên ngoài, chỉ nhỏ hơn ta hai tuổi.
Người phụ nữ kia mang theo thư tay của cha ta, trong thư dặn nương ta sắp xếp ổn thỏa cho hai mẹ con bọn họ, nương ta nuốt nước mắt để họ tiến phủ.
Ta vốn cảm thấy kỳ lạ, chẳng qua chỉ thêm hai cái bát đôi đũa thôi, có gì mà không vui chứ.
Cho đến khi thứ đệ giành xích đu của ta, còn hung hăng đẩy ta một cái, đắc ý nói:
"Nương ta bảo rồi, ta là nam tử, còn tỷ chỉ là đồ nha đầu phiến tử."
"Sau này ta sẽ kế thừa Tướng quân phủ, trở thành Đại tướng quân giống như cha, nương ta sẽ làm chủ mẫu, nếu không muốn bị đuổi đi, thì mau nhường xích đu cho ta."
Ta bỗng nhiên giác ngộ.
Hắn muốn cướp đồ của ta.
Hôm nay là xích đu, ngày mai là thân phận đích nữ, ngày mốt có lẽ chính là mạng sống của ta rồi.
Tất cả chỉ vì hắn là nam tử.
Ta phủi phủi bụi trên người, thẳng tay đẩy hắn ngã nhào khỏi xích đu, nhìn hắn khóc ré lên mà không hề mảy may áy náy.
Cuối cùng vẫn là tiểu nương của hắn vừa chửi bới ỏm tỏi vừa bế hắn đi.
Nhưng ta vẫn không yên tâm.
Thế là tối hôm đó, ta xách dao găm lẻn vào phòng thứ đệ.
Dao nhỏ thiến chim, thứ đệ biến thành thứ muội.
Chỉ là lúc đó ta tuổi còn nhỏ, ra tay không biết nặng nhẹ, hắn chảy máu mấy ngày liền, thứ muội thì chưa làm xong, ngược lại đã chết ngỏm.
Nương ta sợ hãi đến mức không nói nên lời, hoảng loạn vứt con dao đi, cắn răng khai tử khai sống là đêm đó ta ngủ cùng bà, sau lưng vụng trộm chùi mép cho ta.
Không lâu sau, người thiếp thất kia nhiễm bạo bệnh rồi cũng qua đời.
Cha ta nghe tin này, hoàn toàn không để tâm.
Ông vẫn còn trẻ, chỉ là một đứa thứ tử với thiếp thất mà thôi.
Đáng tiếc, chưa được bao lâu, cha ta lại bị thương hỏng mất căn cơ nối dõi trên chiến trường.
Ta danh chính ngôn thuận trở thành đích nữ duy nhất của Tướng quân phủ.
Ta cảm khái muôn vàn.
Ngàn vạn lời nói gom lại thành một câu, yêu lấy chính mình.