Năm mười tuổi, ta theo nương tiến cung tham gia yến tiệc ngắm hoa của Ngọc Quý phi.
Người đông đúc, ta cảm thấy nhàm chán, liền liên tục nghịch chiếc thìa trên bàn, cầm lên, rồi lại hung hăng đâm phập vào miếng bánh ngọt.
Thân phận của cha ta cao, thân phận của ta cũng cao.
Quý phi nương nương nhìn thấy, còn phải khen ta một câu: "Hổ phụ sinh hổ tử, A Dục đâm vừa nhanh vừa chuẩn!"
Ta vừa định nở nụ cười giả tạo để hành lễ.
Tạ Quan Lan ở bên cạnh đã phát ra một tiếng cười khẽ.
Ta quay đầu lại, nhìn thấy một tiểu công tử dung mạo không tồi, và một Thất công chúa đang tức phát điên.
Nàng ta đỏ hoe mắt mắng: "Thô bỉ không chịu nổi, không có quy củ, có gì mà xem chứ?"
Ta không nói gì, trước khi đi hẹn nàng ta ngày mai đua ngựa.
Thất công chúa ngẩng cao đầu.
"Được thôi, nhưng nói trước nhé, nếu ngươi thua, thì phải quỳ xuống gọi ta ba tiếng ta là tiện nhân!"
Chậc, tuổi còn nhỏ mà đã ác độc như vậy.
Nhưng mà, ta thích.
Ta nói: "Cô thua, thì quỳ xuống học tiếng chó sủa."
Thất công chúa không chút do dự mà đồng ý.
Sư phụ của các hoàng tử công chúa đều là người lợi hại nhất trong cung, nghe nương ta nói nàng ta rất có tài hoa, tự nhiên sẽ không sợ mấy thứ này.
Ta có chút buồn cười.
Rất có tài hoa thì sao chứ?
Ta đối với bản thân mình có lòng tin hơn, cha ta là Uy Mãnh Đại tướng quân, nếu ta mà có hai mươi vạn đại quân, ta sẽ lập tức dấy binh tạo phản!
Câu này ta chưa từng nói với ai.
Lúc đua ngựa, cả quá trình ta không bộc lộ cảm xúc gì, lại bỏ xa Triệu Uyển đúng một vòng.
Vành mắt nàng ta từng chút từng chút đỏ lên.
Vì ngày hôm nay, nàng ta cố ý gọi Tạ Quan Lan đến, căn bản không nghĩ tới việc mình sẽ thua.
Ta hảo tâm nhắc nhở nàng ta.
"Cô là công chúa, nuốt lời sẽ bị người đời chê cười cả một kiếp đấy, mau học sủa đi."
Nàng ta nhìn về phía Tạ Quan Lan, Tạ Quan Lan mỉm cười hùa theo ta.
"Tần cô nương nói không sai."
Hôm đó, Triệu Uyển khóc lóc chạy về cung.
Mà ta cũng nhớ kỹ Tạ Quan Lan, là một người rất thú vị.
Vì vậy vào năm mười lăm tuổi, khi hắn mang ba mươi rương sính lễ đến nhà ta, ta đã đồng ý.
"Ta biết A Dục dù sao cũng là đích nữ duy nhất của Tướng quân phủ, hôn sự chắc chắn phải chuẩn bị kỹ càng, ta... chưa chắc đã xứng với nàng, nhưng ta sẽ còn đến lần thứ hai, lần thứ ba."
Tạ Quan Lan đỏ mặt.
Lời chuẩn bị sẵn còn chưa nói xong, nương ta đã ngắt lời hắn, mừng rỡ như điên nói:
"Không cần đâu Thế tử, hôn sự này, Tướng quân phủ chúng ta đồng ý rồi."
Tạ Quan Lan ngơ ngác đứng chết trân tại chỗ, tay vẫn còn chỉ vào mớ sính lễ phía sau, trăm mối tơ vò không hiểu được vì sao.
Ta nhịn không được bật cười.
Tên này trông có vẻ ngốc nghếch, sau này miễn cưỡng che chở cho hắn một chút vậy.
Sau khi thành thân, ta tự biết tính mình nóng nảy, không chịu được ấm ức, nên rảnh rỗi lại lấy Tâm kinh ra xem, định bụng sống những ngày tháng tốt đẹp với Tạ Quan Lan.
Lại không ngờ rằng, tên này lại hối hận, quay đầu đi tòm tem với Triệu Uyển.
Quả thật đáng 🔪.
Lúc này, Triệu Uyển bị dọa đến mức nước mắt lã chã tuôn rơi, gào thét sai người bắt ta.
"Tiện nhân này điên rồi, còn không mau bắt ả lại? Ta phải để phụ hoàng định đoạt!"
Nhưng vợ chồng lão Trấn Quốc công ngay từ khi chúng ta thành thân đã về quê ở Túc Châu, giờ đây Trấn Quốc công phủ ở kinh thành này, tất cả đều là người của ta.
Mà Kim Ngô vệ bên cạnh nàng ta lại do dự một thoáng.
Nhưng ta là Tần Chung Dục cơ mà, cha ta là Tần Phương, cái danh này cho đến lúc ông ấy chết ta vẫn có thể dùng.
Đừng nói là bọn họ, cho dù là Bệ hạ ở đây cũng phải dè chừng vài phần.
Ta giơ tay lên thật cao, tát mạnh vào mặt Triệu Uyển.
Cái tát này ta không nương tay, nàng ta trực tiếp bay ra ngoài, má phải sưng vù lên, đến nói cũng không rõ chữ.
"Ta phải đi báo... phụ hoàng..."
Ta cười như không cười nhìn chằm chằm nàng ta, giọng nhàn nhạt.
"Thất công chúa buông lời xấc xược, làm nhục khí độ hoàng gia, hôm nay ta nhìn thấy liền thay người dạy dỗ cô một trận."
"Cô cứ việc đi cáo trạng, chỉ cần ta không chết, lần sau ta vẫn đánh cô."